Biệt thự nhà họ Mộc.
Đã gần sáu giờ tối.
Sau một ngày náo loạn, căn nhà rộng lớn lại yên tĩnh đến lạ.
Tôi cởi đôi giày cao gót đã mang suốt cả ngày.
Hai bàn chân sưng đỏ.
Mỗi bước đi đều đau nhói.
Hạ An đứng bên cạnh, đỏ mắt nói:
"Chị Mộc, em đi lấy thuốc."
Tôi khẽ lắc đầu.
"Không cần."
"Còn nhiều việc phải làm."
"Em đi nghỉ trước đi."
Hạ An muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng cúi đầu.
"Vâng."
Cánh cửa phòng khẽ khép lại.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi bước đến trước gương.
Chiếc váy đính hôn màu trắng vẫn còn nguyên trên người.
Đây là chiếc váy mẹ tự tay thiết kế cho tôi trước khi bà qua đời.
Ngày ấy, mẹ vừa đo số đo của tôi vừa cười.
"Con gái mẹ mặc chiếc váy này nhất định sẽ là cô dâu đẹp nhất."
Tôi còn ôm lấy cánh tay bà làm nũng.
"Mẹ phải tận mắt nhìn con mặc."
Mẹ chỉ mỉm cười.
"Được."
Nhưng cuối cùng.
Bà lại thất hứa.
Tôi chậm rãi tháo từng chiếc kẹp tóc.
Mái tóc dài xõa xuống.
Lớp trang điểm đã nhòe vì mồ hôi dưới cái nắng gần bốn mươi độ.
Nhìn người trong gương.
Đột nhiên tôi thấy rất xa lạ.
Bảy năm.
Từ năm mười chín tuổi quen Tần Dịch.
Đến hôm nay.
Hai mươi sáu tuổi.
Thanh xuân đẹp nhất của một người con gái.
Đều đặt lên người anh.
Tôi từng vì anh học cách quản lý doanh nghiệp.
Học cách thưởng rượu.
Học cách khiêu vũ.
Thậm chí còn học nấu những món anh thích.
Tôi cứ ngỡ.
Chỉ cần mình đủ tốt.
Anh sẽ mãi đối xử với mình như ngày đầu.
Thì ra...
Có những lời hứa.
Thời hạn sử dụng còn ngắn hơn cả hoa tươi.
Tôi đưa tay kéo khóa sau lưng.
Chiếc váy trắng chậm rãi rơi xuống.
Tôi cẩn thận gấp lại.
Đặt vào chiếc hộp gỗ mẹ để lại.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Cốc... cốc..."
"Thanh Thanh."
Là bố.
Tôi vội lau đi khóe mắt.
"Bố vào đi."
Ông Mộc đẩy cửa bước vào.
Trong tay vẫn cầm chiếc áo vest chưa kịp thay.
Có lẽ từ lúc rời khách sạn đến giờ, ông vẫn luôn bận xử lý hậu quả của việc hủy hôn.
Ông nhìn chiếc váy trong hộp.
Rồi nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Khóe môi khẽ mím lại.
Một lúc lâu.
Ông mới chậm rãi cất lời.
"Xin lỗi."
Tôi ngẩn người.
"Bố..."
"Là bố xin lỗi con."
Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Giọng nói khàn đi rất nhiều.
"Ngày trước."
"Bố từng phản đối cuộc hôn nhân này."
"Nhưng vì con thích."
"Bố vẫn đồng ý."
"Đến hôm nay."
"Lại để con chịu uất ức trước mặt bao nhiêu người."
Ông cúi đầu.
Đây là lần đầu tiên.
Tôi thấy người đàn ông luôn chống đỡ cả nhà họ Mộc lộ ra vẻ mệt mỏi như vậy.
Tôi bước tới.
Ngồi xổm trước mặt ông.
Khẽ nắm lấy bàn tay đã xuất hiện không ít nếp nhăn.
"Bố."
"Không phải lỗi của bố."
Ông nhìn tôi.
Trong mắt đầy xót xa.
"Từ nhỏ đến lớn."
"Con chưa từng để bố phải lo."
"Vậy mà..."
"Lần này bố lại không bảo vệ được con."
Nghe đến đây.
Tôi không kìm được nữa.
Bao nhiêu tủi thân dồn nén suốt cả ngày cuối cùng cũng vỡ òa.
Tôi ôm lấy ông.
Nước mắt rơi xuống vai áo.
"Bố..."
"Con mệt quá."
Chỉ bốn chữ.
Lại khiến hốc mắt ông đỏ lên.
Ông nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như ngày tôi còn bé.
"Không sao."
"Có bố ở đây."
"Không ai dám để con gái bố chịu uất ức thêm lần nào nữa."
Tôi khóc rất lâu.
Khóc cho bảy năm thanh xuân.
Khóc cho người mẹ không còn.
Khóc cho cô gái từng ngây ngốc tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều thì sẽ có kết quả tốt đẹp.
...
Hơn một giờ sau.
Tâm trạng tôi mới dần bình tĩnh.
Ông Mộc đứng dậy.
Đi đến trước tủ sách.
Lấy xuống một chiếc hộp màu đen.
"Vốn định sau lễ cưới mới đưa cho con."
"Nhưng bây giờ."
"Có lẽ con nên xem."
Tôi nhận lấy.
Bên trong.
Là từng phong thư được buộc cẩn thận bằng một dải ruy băng xanh.
Tất cả đều đã ngả màu theo năm tháng.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là nét chữ của Tần Dịch.
Lá thư đầu tiên.
Viết khi chúng tôi mới quen nhau.
"Thanh Thanh."
"Nếu sau này anh làm em phải khóc."
"Thì nhất định là anh không còn xứng đáng đứng cạnh em."
Tim tôi khẽ run lên.
Tôi khép lá thư lại.
Không mở tiếp.
Có những lời hứa.
Đọc thêm một lần.
Chỉ càng giống một trò cười.
Ông Mộc lại lấy ra một tập tài liệu khác.
Khác với những lá thư.
Tập hồ sơ này được niêm phong rất cẩn thận.
Bên ngoài chỉ có một dòng chữ.
Báo cáo điều tra sơ bộ.
Tôi ngẩng đầu nhìn bố.
"Đây là gì?"
Ông trầm giọng.
"Hai tháng trước."
"Bố phát hiện có vài chuyện không đúng."
"Nên bảo người điều tra."
"Tuy vẫn chưa có kết luận."
"Nhưng..."
"Có người dường như đang cố ý chia rẽ con và Tần Dịch."
Tôi khẽ siết chặt tập tài liệu.
"Ý bố là..."
"Bảy năm qua."
"Có lẽ không phải tất cả đều là hiểu lầm."
Ông chưa kịp nói tiếp.
Điện thoại của ông bỗng reo lên.
Đầu dây bên kia chỉ nói vài câu.
Sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Ông cúp máy.
Nhìn tôi.
Giọng nói nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
"Người điều tra vừa báo."
"Camera gốc của khách sạn..."
"Có người đã lén sửa dữ liệu từ ba ngày trước."
Tôi lặng người.
Một cảm giác lạnh buốt chậm rãi lan khắp sống lưng.
Nếu camera đã bị động tay.
Vậy thì...
Lễ đính hôn hôm nay.
Thật sự chỉ là một màn thị uy của Tần Dịch.
Hay còn có một bàn tay khác.
Đang đứng sau tất cả?