Sáng hôm sau.
Tôi vừa xuống lầu đã thấy Hạ An ôm một chồng tài liệu đứng trước phòng khách.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức bước tới.
"Chị Mộc."
"Bên điều tra đã gửi toàn bộ hồ sơ."
Tôi nhận lấy tập tài liệu.
Trang đầu tiên chỉ có một cái tên.
Lâm Vi.
Hai mươi lăm tuổi.
Tốt nghiệp đại học ở nước ngoài.
Ba tháng trước mới trở về Bắc Thành.
Ảnh chụp trên hồ sơ chính là cô gái mặc chiếc váy champagne hôm lễ đính hôn.
Tôi lật tiếp.
Quan hệ xã hội.
Bạn học thời cấp ba của Tần Dịch.
Sau đó sang nước ngoài du học.
Không có tiền án.
Không có lịch sử tranh chấp.
Bề ngoài, tất cả đều sạch sẽ đến mức không có lấy một điểm đáng nghi.
Hạ An nhíu mày.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Người phụ trách điều tra ngồi đối diện lắc đầu.
"Ban đầu chúng tôi cũng nghĩ vậy."
"Cho đến khi tìm được vài người bạn học cũ."
Anh đặt thêm một xấp ảnh lên bàn.
Trong ảnh.
Lâm Vi luôn đứng rất gần Tần Dịch.
Có bức là lễ tốt nghiệp.
Có bức là sinh nhật.
Có bức là hoạt động của trường.
Ánh mắt cô ta nhìn Tần Dịch.
Không hề giống bạn bè.
Mà giống một người đã thích rất lâu.
"Từ thời cấp ba."
"Rất nhiều người đều biết cô ta thích Tần thiếu."
"Nhưng khi ấy Tần thiếu chỉ xem cô ta là bạn."
"Từ sau khi ngài và Tần thiếu quen nhau."
"Lâm Vi sang nước ngoài."
"Ít liên lạc."
Tôi im lặng nghe.
Không biết vì sao.
Trong lòng lại không có quá nhiều gợn sóng.
Có lẽ...
Sau lễ đính hôn hôm đó.
Tôi đã không còn để ý người anh đứng cạnh là ai nữa.
Tôi chỉ muốn biết.
Ai là người đứng phía sau.
Đúng lúc ấy.
Điều tra viên lấy ra một chiếc USB.
"Trong này là toàn bộ lịch trình của Lâm Vi sau khi về nước."
"Cô Mộc có thể xem."
...
Màn hình máy tính nhanh chóng sáng lên.
Ba tháng.
Lâm Vi gần như ngày nào cũng xuất hiện ở Tần thị.
Lý do rất đơn giản.
Bàn chuyện hợp tác.
Nhưng kỳ lạ là…
Hai công ty của cô ta và Tần thị chưa từng ký bất cứ hợp đồng nào.
Tôi nhìn dãy thời gian.
Đột nhiên khựng lại.
“Một tháng trước.”
“Tần Dịch bắt đầu thường xuyên vắng các cuộc hẹn.”
“Hai mươi ngày trước.”
“Anh ấy hủy bữa tối với tôi.”
“Mười ngày trước.”
“Đổi lịch thử lễ đính hôn.”
“Mỗi lần…”
“Đều có Lâm Vi xuất hiện.”
Điều tra viên gật đầu.
“Đúng.”
“Nhưng…”
“Có một điểm rất lạ.”
Anh phóng to một đoạn video.
Trong video.
Lâm Vi bước vào tầng tổng giám đốc.
Mười phút sau.
Lại rời đi.
Toàn bộ quá trình.
Không hề vào phòng làm việc của Tần Dịch.
Vậy cô ta lên đó làm gì?
Tôi nhìn kỹ thêm vài lần.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người thoáng đi qua góc hành lang.
Là thư ký riêng của Tần Dịch.
Tôi nhíu mày.
“Phóng to thêm.”
Đoạn hình ảnh được làm rõ.
Thư ký cúi đầu.
Trao cho Lâm Vi một chiếc phong bì màu vàng.
Sau đó hai người tách ra như chưa từng gặp.
Hạ An trợn tròn mắt.
“Thư ký của Tần tổng?”
“Tại sao lại đưa đồ cho cô ta?”
Điều tra viên lắc đầu.
“Đó cũng là điều chúng tôi chưa hiểu.”
“Từ camera chỉ nhìn được đến đây.”
“Những camera phía sau…”
“Đều đã bị xóa.”
Tôi khẽ siết chặt bàn tay.
Lại là camera.
Lại là dữ liệu bị xóa.
Mọi dấu vết đều như có người cố tình dọn sạch.
…
Cùng lúc ấy.
Tầng cao nhất tập đoàn Tần thị.
Tần Dịch đứng trước cửa kính sát đất.
Ánh mắt nhìn xuống dòng xe bên dưới.
Thư ký bước vào.
“Tần tổng.”
“Lâm tiểu thư muốn gặp.”
“Không gặp.”
“Tần tổng…”
“Cô ấy nói có chuyện rất quan trọng.”
Tần Dịch day nhẹ mi tâm.
“Cho cô ấy vào.”
Ít phút sau.
Lâm Vi bước tới.
Vẫn là nụ cười dịu dàng ấy.
“Tần Dịch.”
“Anh vẫn còn giận em sao?”
Anh nhìn cô ta.
Ánh mắt lạnh nhạt.
“Hôm qua.”
“Ai bảo em khoác tay tôi?”
Nụ cười trên mặt Lâm Vi cứng lại.
“Em chỉ…”
“Chỉ muốn giúp anh.”
“Giúp?”
Giọng anh lạnh hơn vài phần.
“Tôi bảo em xuất hiện.”
“Không bảo em diễn kịch.”
Lâm Vi cắn môi.
“Nhưng…”
“Em làm vậy cũng vì muốn chị Mộc hết hy vọng.”
“Tần Dịch.”
“Chị ấy không hợp với anh.”
“Em…”
“Đủ rồi.”
Anh cắt ngang.
“Từ hôm nay.”
“Đừng đến công ty nữa.”
Lâm Vi sững sờ.
“Anh đuổi em?”
“Tần Dịch.”
“Em làm tất cả đều vì anh.”
“Em thích anh nhiều năm như vậy…”
“Tôi chưa từng bảo em thích.”
Một câu nói.
Khiến gương mặt Lâm Vi trắng bệch.
Cô ta nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong mắt vừa có tủi thân.
Vừa có oán hận.
Đợi đến khi cánh cửa đóng lại.
Nụ cười trên mặt cô ta mới hoàn toàn biến mất.
Cô lấy điện thoại.
Bấm gọi một số lạ.
“Ông nghe thấy rồi chứ?”
“Bước đầu tiên.”
“Đã thành công.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm thấp.
“Tiếp tục.”
“Đừng để ai phát hiện.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lâm Vi nhìn lên tầng cao nhất của tòa nhà Tần thị.
Khóe môi từ từ cong lên.
“Tần Dịch.”
“Rồi sẽ có ngày…”
“Anh chỉ còn lại một mình.”
…
Buổi chiều.
Tôi đang xem lại tài liệu thì Hạ An chạy vào.
“Chị Mộc.”
“Người bên khách sạn gọi tới.”
“Họ nói…”
“Kỹ thuật viên khôi phục được một phần dữ liệu camera.”
“Tuy không đầy đủ.”
“Nhưng có một đoạn hình ảnh.”
“Có lẽ chị nên tự mình xem.”
Tôi lập tức đứng dậy.
“Mang xe.”
Hai mươi phút sau.
Trong phòng kỹ thuật khách sạn.
Màn hình chậm rãi hiện lên đoạn video đã được khôi phục.
Hình ảnh rất mờ.
Nhưng vẫn đủ để nhìn rõ.
Ba ngày trước lễ đính hôn.
Nửa đêm.
Có một người đội mũ lưỡi trai lặng lẽ đi vào phòng giám sát.
Người đó rất quen thuộc.
Không phải Lâm Vi.
Cũng không phải Tần Dịch.
Mà là…
Thư ký riêng luôn theo bên cạnh Tần Dịch suốt tám năm.