Đêm ấy.
Tôi và Hạ An đến bến cảng phía Đông.
Chiếc xe của Trần Kiến vẫn còn đậu bên mép cầu tàu.
Cửa xe mở toang.
Bên trong lộn xộn như vừa bị ai đó lục tung.
Điều tra viên đeo găng tay, cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách.
“Cô Mộc.”
“Không có dấu hiệu đánh nhau.”
“Cũng không có vết máu.”
“Người này có lẽ đã chủ động rời đi.”
Tôi khẽ gật đầu.
Ánh mắt dừng lại trên chiếc ghế phụ.
Một quyển sổ da màu đen nằm kẹt dưới khe ghế.
Điều tra viên vừa định đưa tay lấy thì một nhân viên khác chạy đến.
“Đội trưởng!”
“Có người vừa xóa dữ liệu định vị của chiếc xe từ xa.”
Anh lập tức quay đầu.
“Mau sao lưu toàn bộ!”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi rung lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó vang lên giọng nói trầm khàn.
“…Thanh Thanh.”
Là Tần Dịch.
Có lẽ anh đã đổi số.
“Tôi muốn gặp em.”
Tôi nhìn mặt biển tối đen trước mắt.
Giọng nói bình tĩnh.
“Không cần.”
“Cho tôi năm phút.”
“Chỉ năm phút.”
“Không có gì để nói.”
Tôi định cúp máy.
Bên kia lại khàn giọng.
“Tôi biết camera bị sửa.”
“Tôi cũng biết Trần Kiến bỏ trốn.”
“Bây giờ tôi mới hiểu…”
“Những gì em phải chịu.”
Bàn tay tôi hơi khựng lại.
Nhưng chỉ một giây.
“Tần Dịch.”
“Tôi từng cho anh bốn tiếng.”
“Còn anh.”
“Đến một phút cũng không dành cho tôi.”
“Giờ thì…”
“Đừng xin năm phút của tôi nữa.”
Tôi cúp máy.
Lần này.
Là tự tay xóa luôn số điện thoại ấy.
…
Đầu bên kia.
Tần Dịch đứng trước biệt thự nhà họ Mộc.
Điện thoại vẫn giữ bên tai.
Màn hình hiện lên.
Đối phương đã kết thúc cuộc gọi.
Anh lặng người rất lâu.
Đây là lần đầu tiên.
Anh cảm nhận rõ ràng.
Mộc Thanh thật sự sẽ không quay đầu nữa.
Quản gia bước tới.
“Tần thiếu.”
“Mộc tiên sinh dặn.”
“Nếu ngài đến.”
“Thì chuyển câu này.”
Ông đưa ra một chiếc phong bì.
Bên trong.
Là chiếc chìa khóa căn hộ mà tôi và Tần Dịch từng sống cùng.
Còn có một tờ giấy.
Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ.
Những thứ thuộc về anh, tôi đã trả lại.
Tần Dịch nhìn chiếc chìa khóa.
Đột nhiên nhớ đến ngày mua căn hộ ấy.
Tôi từng ôm cánh tay anh cười.
“Nơi này sau này sẽ là nhà của chúng ta.”
Anh đã hứa.
“Sau này mỗi năm anh đều cùng em đón sinh nhật ở đây.”
Nhưng…
Bảy năm.
Anh chưa từng thực hiện trọn vẹn một lần.
…
Sáng hôm sau.
Tần Dịch lái xe đến căn hộ.
Cửa vừa mở.
Cả căn nhà trống trải đến lạnh lẽo.
Từng món đồ vẫn còn nguyên vị trí.
Chỉ là…
Không còn dấu vết của tôi.
Khung ảnh trên kệ biến mất.
Đồ đôi trong phòng tắm biến mất.
Cây xương rồng tôi chăm suốt ba năm cũng không còn.
Ngay cả chiếc cốc in hình hai người.
Tôi cũng mang đi.
Thứ duy nhất còn lại.
Là chiếc khăn len màu xám.
Đó là lần đầu tiên tôi tập đan.
Đan suốt nửa tháng.
Kim đâm rách cả tay.
Anh từng chê xấu.
Sau đó tiện tay ném vào ngăn kéo.
Ba năm.
Chưa từng lấy ra.
Tần Dịch cầm chiếc khăn.
Đầu ngón tay khẽ run.
Anh mở ngăn kéo.
Bên trong còn một chiếc hộp nhỏ.
Là hộp nhẫn.
Chiếc nhẫn nam vẫn nằm nguyên đó.
Hóa ra…
Suốt bảy năm.
Người luôn đeo nhẫn.
Chỉ có mình tôi.
…
Buổi chiều.
Tôi đang xem hồ sơ trong phòng làm việc.
Hạ An bước vào.
“Chị Mộc.”
“Tần tổng…”
Cô ấy sửa miệng.
“Không.”
“Là Tần tiên sinh.”
“Đã đứng ngoài cổng công ty hơn hai tiếng.”
Tôi không ngẩng đầu.
“Để anh ấy đứng.”
“Vâng.”
Thêm nửa giờ.
Hạ An lại quay lại.
“Chị.”
“Trời bắt đầu mưa rồi.”
Tôi khựng bút.
Nhưng rất nhanh lại tiếp tục ký văn kiện.
“Mưa thì về.”
“Đừng để bảo vệ làm khó.”
…
Ngoài cổng.
Mưa càng lúc càng lớn.
Tần Dịch vẫn đứng đó.
Không che ô.
Không lên xe.
Nước mưa chảy dọc gương mặt.
Làm người qua đường liên tục ngoái nhìn.
Đến khi trời gần tối.
Một chiếc ô màu đen mới chậm rãi xuất hiện.
Anh ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng hiện một tia hy vọng.
Nhưng người đến.
Lại là quản gia nhà họ Mộc.
Ông đặt chiếc ô xuống.
Giọng điềm tĩnh.
“Tần tiên sinh.”
“Tiểu thư nói.”
“Nếu ngài ngã bệnh.”
“Đó là việc của ngài.”
“Không liên quan đến cô ấy.”
“Còn chiếc ô.”
“Là nhà họ Mộc không muốn người khác nói chúng tôi thất lễ.”
Ông quay người rời đi.
Không hề ngoái lại.
Tần Dịch đứng lặng trong màn mưa.
Nhìn chiếc ô dưới chân.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một nụ cười đầy chua chát.
Đúng vậy.
Mộc Thanh vẫn luôn chu đáo như thế.
Ngay cả khi đã không còn yêu anh.
Cô vẫn giữ trọn phép tắc.
Chỉ là…
Sự dịu dàng ấy.
Từ nay sẽ không bao giờ dành cho anh nữa.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của tôi nhận được tin nhắn từ điều tra viên.
“Cuốn sổ của Trần Kiến đã khôi phục được một phần.”
“Trang đầu tiên ghi lại một câu.”
“Ngày 16 tháng 3.”
“Lần đầu tiên thành công thay đổi lịch hẹn giữa Mộc tiểu thư và Tần tổng.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Ánh mắt dần lạnh đi.
Hóa ra.
Không phải chỉ lễ đính hôn.
Ngay từ rất lâu trước.
Đã có người âm thầm cắt đứt từng cơ hội để chúng tôi gặp nhau.
Mà Tần Dịch.
Suốt nhiều năm.
Lại chưa từng phát hiện.