Buổi sáng.
Tôi ngồi trong phòng làm việc.
Trước mặt là cuốn sổ tay của Trần Kiến đã được khôi phục thêm vài trang.
Điều tra viên chỉ vào từng dòng chữ.
“Do bị ngâm nước nên chỉ đọc được khoảng ba mươi phần trăm.”
“Tuy nhiên…”
“Có vài nội dung rất quan trọng.”
Tôi mở trang đầu.
Nét chữ của Trần Kiến rất ngay ngắn.
Ngày 16 tháng 3.
Lần đầu tiên đổi lịch gặp giữa Mộc tiểu thư và Tần tổng. Thành công.
Trang thứ hai.
Ngày 2 tháng 5.
Xóa email Mộc tiểu thư gửi.
Tần tổng không phát hiện.
Trang thứ ba.
Ngày 18 tháng 8.
Thay đổi địa điểm cuộc hẹn.
Hai người cãi nhau lần đầu.
Từng dòng.
Từng chữ.
Đều giống như một nhát dao.
Thì ra…
Có rất nhiều lần.
Không phải Tần Dịch không đến.
Mà là…
Anh chưa từng biết tôi đã đợi.
Điều tra viên tiếp tục mở thêm một trang.
Ở góc dưới.
Có một câu được viết rất nhỏ.
“Muốn phá hủy một mối quan hệ, không cần nói dối quá nhiều.”
“Chỉ cần để hai người liên tục bỏ lỡ nhau.”
Tôi lặng người.
Một câu nói.
Lại khiến tất cả những chuyện xảy ra suốt mấy năm qua dần trở nên rõ ràng.
…
Cùng lúc đó.
Trong văn phòng chủ tịch Tần thị.
Tần Dịch cũng nhận được bản sao cuốn sổ.
Anh đọc từng trang.
Bàn tay càng lúc càng siết chặt.
Đột nhiên.
Một ký ức hiện lên.
Ba năm trước.
Ngày sinh nhật của tôi.
Tôi nói muốn cùng anh ăn tối.
Hôm ấy.
Trần Kiến báo rằng tôi đột nhiên hủy hẹn.
Anh còn tức giận.
Ba ngày không liên lạc với tôi.
Đến khi gặp lại.
Tôi chỉ cười xin lỗi.
Nói rằng mình bận.
Khi ấy.
Anh từng nghĩ.
Trong lòng tôi.
Công việc quan trọng hơn anh.
Bây giờ mới biết.
Tôi chưa từng hủy hẹn.
…
Lại một ký ức khác.
Hai năm trước.
Tôi bị sốt.
Muốn gặp anh.
Trần Kiến nói.
“Mộc tiểu thư bảo đừng làm phiền ngài.”
Anh tin.
Chỉ nhắn đúng một câu.
“Chăm sóc bản thân.”
Sau đó tiếp tục họp.
Mãi đến hôm nay.
Anh mới biết.
Hôm ấy.
Tôi phải truyền nước ba chai.
Một mình.
Ở bệnh viện.
Tần Dịch chậm rãi nhắm mắt.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy hối hận đến nghẹt thở.
Không phải vì mất đi một cuộc hôn nhân.
Mà vì…
Trong suốt những năm qua.
Anh chưa từng hỏi tôi một câu.
“Thanh Thanh.”
“Em có thật sự nói như vậy không?”
Anh luôn tin người khác.
Mà chưa từng tin tôi.
…
Buổi chiều.
Tôi về nhà sớm.
Ông Mộc đã ngồi sẵn trong thư phòng.
Ông đưa cho tôi một bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Là tôi của bảy năm trước.
Bên cạnh là Tần Dịch.
Cả hai đều còn rất trẻ.
Khóe môi mang theo nụ cười ngây ngô.
“Bố giữ tấm ảnh này lâu rồi.”
Ông khẽ nói.
“Con còn nhớ lần đó không?”
Tôi nhìn thật lâu.
Cuối cùng cũng nhớ ra.
Đó là ngày tôi gặp tai nạn xe.
Lúc ấy.
Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía tôi.
Là Tần Dịch chạy tới.
Đẩy tôi ra.
Còn bản thân anh bị kính vỡ cứa khắp cánh tay.
Nằm viện gần nửa tháng.
Tôi khẽ mím môi.
“Con nhớ.”
Ông thở dài.
“Thằng bé năm ấy.”
“Thật sự rất yêu con.”
“Từ sau khi tiếp quản Tần thị.”
“Nó thay đổi.”
“Mỗi ngày đều sống giữa đấu đá.”
“Càng đứng cao.”
“Càng đa nghi.”
“Càng tin cấp dưới.”
“Hơn là tin người bên cạnh.”
Tôi cúi đầu.
Không đáp.
Có lẽ.
Tần Dịch từng thật lòng yêu tôi.
Điều đó.
Tôi chưa từng phủ nhận.
Nhưng…
Yêu.
Không có nghĩa là không làm tổn thương.
Lại càng không phải lý do để tha thứ.
…
Buổi tối.
Điện thoại điều tra viên bất ngờ gọi tới.
“Cô Mộc.”
“Có tin mới.”
“Lâm Vi vừa bị cảnh sát mời về hỗ trợ điều tra.”
Tôi lập tức đứng dậy.
“Tại sao?”
“Trong căn hộ của cô ta.”
“Chúng tôi tìm thấy một máy tính cũ.”
“Bên trong có bản sao một phần dữ liệu camera khách sạn.”
“Quan trọng hơn.”
“Chúng tôi còn phát hiện…”
“Rất nhiều cuộc chuyển tiền giữa cô ta và Trần Kiến.”
Hai mươi phút sau.
Tại phòng thẩm vấn.
Lâm Vi ngồi đối diện cảnh sát.
Vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Các anh hiểu lầm rồi.”
“Tôi chỉ nhờ anh Trần giúp vài việc.”
Cảnh sát đặt một xấp sao kê xuống bàn.
“Ba mươi triệu.”
“Cũng là vài việc?”
Nụ cười trên mặt cô ta dần biến mất.
Một cảnh sát khác lấy ra USB.
“Mật khẩu máy tính của cô.”
“Là ngày sinh của Tần Dịch.”
“Bên trong lưu hơn ba trăm bức ảnh chụp lén.”
“Còn có…”
“Hai mươi bảy bản ghi âm.”
“Cô giải thích thế nào?”
Lâm Vi siết chặt hai tay.
Sắc mặt trắng bệch.
Cô biết.
Mình không thể giấu được nữa.
Sau vài phút im lặng.
Cô chậm rãi ngẩng đầu.
Khóe mắt đỏ hoe.
Khẽ cười.
“Nếu…”
“Tôi khai hết.”
“Các anh…”
“Có bảo vệ được tôi không?”
Câu nói ấy.
Khiến tất cả mọi người trong phòng đồng loạt nhìn về phía cô.
Ngay cả viên cảnh sát cũng nhíu mày.
“Ý cô là gì?”
Lâm Vi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giọng nói run rẩy.
“Tôi…”
“Chỉ là một quân cờ.”
“Nếu tôi nói ra tên người đó…”
“Tôi sẽ không còn sống để bước ra khỏi đây.”