Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ bị cha dùng móc sắt xuyên qua xương quai xanh, tôi chỉ cười ngây ngốc, giấu nhẹm miếng ngói vỡ sắc lẹm vào sâu trong tay áo.
Mẹ tôi là kẻ điên đẹp nhất cái thôn hoang vu này.
Dù trên người khoác bộ quần áo vá chằng vá đụp, bốc mùi nấm mốc, vẫn không giấu được làn da trắng ngần như tuyết đầu mùa và cốt cách băng thanh ngọc khiết.
Đám đàn ông trong thôn mỗi lần đi ngang qua sân nhà tôi đều nuốt nước bọt ực ực.
Chúng chỉ trỏ vào người đàn ông thô lỗ, hôi hám đang nốc rượu bét nhè trên chõng tre, cười hô hố:
"Lão Vương đúng là chó ngáp phải ruồi, vớt được tiên nữ lấm bùn!"
Lão Vương là cha tôi. Một gã đồ tể thô bỉ, tham lam và tàn độc.
Ông ta coi mẹ tôi không bằng một con súc vật, hơi say là lôi bà ra đánh đập dã man, bắt bà quỳ dưới đất liếm sạch rượu đổ.
Tôi từ nhỏ đã biết thân biết phận, giả làm một đứa trẻ câm điếc, ngu đần.
Bởi vì những đứa trẻ lanh lợi trong cái thôn này, nếu không bị đem bán cho kỹ viện thì cũng bị đánh đến tàn phế.
Nhưng có một điều vô cùng kỳ lạ.
Cứ nửa năm một lần, lại có một toán người bịt mặt, cưỡi ngựa tốt đến gõ cửa nhà tôi vào lúc nửa đêm.
Chúng ném cho Lão Vương một thỏi bạc trắng xóa, rồi lạnh lùng liếc nhìn người phụ nữ đang co ro góc tường.
"Nhớ kỹ, giữ cho nó sống không bằng chết. Tuyệt đối không được để nó bước ra khỏi thôn này nửa bước."
Lão Vương vội vàng dập đầu như giã tỏi, cười hèn mọng: "Các đại gia yên tâm, con mụ này đã bị tôi phế một chân, có mọc cánh cũng không thoát được!"
Đêm đó, đợi gã đồ tể ngáy giong như sấm, tôi lặng lẽ trườn xuống gầm giường.
Tôi moi viên gạch lỏng lẻo ở góc tường mà Lão Vương luôn canh chừng cẩn mật.
Bên dưới là một chiếc rương gỗ nhỏ khóa kỹ.
Bằng một cọng nẻo sắt vót nhọn, tôi mất chưa đến ba nhịp thở để cạy tung ổ khóa.
Bên trong không chỉ có những nén bạc chói mắt, mà còn có một miếng ngọc bội chạm khắc tinh xảo hình chim phượng.
Mặt sau miếng ngọc khắc rành rành bốn chữ triện: "Tạ Phủ Kinh Thành".
Tay tôi siết chặt miếng ngọc đến rỉ máu.
Mẹ tôi không phải là kẻ lang bạt. Bà là phu nhân danh môn bị người ta âm mưu hãm hại, cướp đoạt thân phận, rồi đày ải đến chốn địa ngục này để chịu sự nhục nhã tận cùng!
Kẻ đứng sau không muốn bà chết, chúng muốn bà phải sống thoi thóp trong vũng bùn, bị một gã đồ tể hạ tiện chà đạp mỗi ngày.
Ánh mắt tôi lạnh lẽo đi trong đêm tối.
Đã đến lúc trò chơi này kết thúc rồi.
Ngay đêm hôm đó, tôi mài đứt sợi xích sắt bằng mảnh ngói vỡ tẩm giấm chua tôi đã tích cóp ròng rã nửa năm.
"Mẹ, chúng ta về nhà." Tôi lau vết máu trên cổ tay bà, thì thầm.
Mẹ tôi ngước lên, đôi mắt điên dại bỗng xẹt qua một tia sáng trong vắt, đau đớn gật đầu.
Chúng tôi rón rén bước qua xác những con chó săn đã bị tôi đánh bả từ chập tối, tiến thẳng về phía rừng sâu.
Nhưng ngay khi bóng tối sắp che chở cho chúng tôi, một tiếng hét thất thanh xé toạc màn đêm.
"Cứu mạng! Con vợ điên của lão Vương giết người bỏ trốn rồi!"
Bà thím hàng xóm chuyên rình mò đi tiểu đêm đã phát hiện ra chúng tôi.
Làng xóm bừng tỉnh. Đuốc sáng rực cả một góc trời.
Tiếng chiêng trống, tiếng chửi bới, tiếng bước chân huỳnh huỵch đuổi theo như bầy thú hoang khát máu.
"Bắt sống lấy chúng nó! Đánh gãy chân con ranh con cho tao!" Lão Vương gào thét điên cuồng đi đầu, tay lăm lăm cây bựa bổ củi gỉ sét.
Chúng tôi lách qua những bụi gai cào rách da thịt. Thể lực mẹ tôi đã cạn kiệt.
Bà đột ngột dừng lại, đẩy mạnh tôi về phía trước, giọng nói nghẹn ngào nhưng rành mạch:
"Tuyết Nhi, cầm lấy ngọc bội! Đi tìm Tướng quân Tạ Uyên... Trả thù cho mẹ!"
Nói rồi, bà quay ngoắt lại, nhặt một cành cây khô, lao về phía ánh đuốc đang nhấp nhô, cố tình gào to để thu hút sự chú ý.
"Đừng hòng! Hôm nay không một ai phải chết cả!"
Tôi cắn nát môi, không chọn cách bỏ chạy sâu vào rừng mà vòng ngược lại con đường mòn dẫn ra quan lộ.
Tôi đã tính toán kỹ. Đêm nay là đêm đội vận lương của quân triều đình đi ngang qua hẻm núi này.
Chỉ vừa lao ra khỏi bìa rừng, tôi đã nhìn thấy đoàn người ngựa trang bị giáp sắt uy nghi đang hành quân trong tuyết.
Phía sau lưng, lão Vương cùng đám dân làng hung tợn cũng vừa vặn đuổi tới nơi, dồn tôi vào bước đường cùng.
Lão Vương thấy tôi đứng trơ ra đó, tưởng tôi đã sợ hãi.
Gã nhếch mép cười gở, bước lên phía trước tóm lấy tóc tôi: "Con ranh con, mày chạy đi đâu? Nay tao lột da mày!"
Không hề hoảng loạn, tôi nương theo lực kéo của gã, vung tay hất mạnh miếng ngọc bội hình phượng hoàng bay thẳng vào mặt viên tướng lĩnh đang cưỡi con hắc mã đi đầu đoàn quân.
"Làm càn!"
Viên tướng lĩnh vung kiếm gạt phăng, miếng ngọc rơi bộp xuống lớp tuyết trắng.
Nhưng khoảnh khắc nhìn rõ ký hiệu trên mặt ngọc, sắc mặt vị tướng quân biến đổi kinh hoàng. Hắn lập tức nhảy xuống ngựa, quỳ một chân trên nền tuyết lạnh.
"Ngọc lệnh Tạ phủ! Xin hỏi người phương nào mang vật này?"
Đám dân làng chết sững. Lão Vương tay vẫn túm tóc tôi, run lẩy bẩy, miệng há hốc không thốt nên lời.
Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm găm thẳng vào khuôn mặt thô bỉ của kẻ đã hành hạ mẹ con tôi suốt mười năm.
Tôi gạt tay gã ra, từng chữ phun ra lạnh ngắt:
"Tạ Tuyết, đích nữ Tạ phủ Kinh Thành. Kẻ nào dám chạm vào người ta, lập tức chém bêu đầu!"
Viên tướng quân bừng tỉnh, sát khí ngút trời, rút trường kiếm sáng loáng nhắm thẳng vào cổ lão Vương.
"Bắt giam toàn bộ nghịch tặc thôn này! Kẻ nào kháng cự, giết không tha!"
Trong tiếng kêu la thảm thiết và tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, lão Vương bị đè sấp mặt xuống vũng bùn dơ bẩn.
Tôi bước tới, dùng mũi giày đạp mạnh lên bàn tay đang run rẩy của gã, mỉm cười cay độc:
"Bây giờ, nói cho ta biết, kẻ nào đã phái ngươi đến?"