Mũi giày tôi nghiến mạnh xuống những ngón tay thô ráp nứt nẻ của lão Vương.
Tiếng xương gãy vụn vang lên giòn giã giữa đêm tuyết mù mịt.
Lão Vương gào lên như một con heo bị chọc tiết.
Gã ngước khuôn mặt dính đầy bùn đất lên, tròng mắt vằn vện tơ máu vì đau đớn.
Đến nước này, sự ngu xuẩn và ngông cuồng của một gã đồ tể vẫn không để gã nhận ra vị trí của mình.
"Mày dám đánh tao? Con ranh này, tao là cha mày! Cả cái thôn này làm chứng, tao nuôi mày mười năm!"
Gã gầm gừ đe dọa, nước dãi lẫn máu chảy ròng ròng trên cằm: "Thả tao ra! Người đứng sau lưng tao quyền thế ngập trời, chọc vào ông ấy, cẩn thận tru di cửu tộc!"
Tôi bật cười rũ rượi.
Tiếng cười trong trẻo mà lạnh buốt, dội vào vách núi u minh khiến đám dân làng đang quỳ rạp dưới đất phải rùng mình.
"Cha sao? Một kẻ vì mấy chục nén bạc mà bẻ nát xương quai xanh của người phụ nữ yếu đuối, ép bà ăn cơm chó, quỳ liếm rượu đổ..."
Tôi cúi người, chộp lấy búi tóc bết bát mùi dầu mỡ của gã, giật ngược ra sau.
"Ngươi cũng xứng xưng cha với Tạ Tuyết ta sao?"
Viên tướng quân quỳ bên cạnh đã đỏ lựng hai mắt vì phẫn nộ.
Hắn rút phăng thanh loan đao vấy máu, kề sát cổ lão Vương: "Tiểu thư, để mạt tướng lăng trì tên súc sinh này!"
"Chưa được." Tôi buông tay, đứng thẳng người dậy.
Ánh mắt tôi lướt qua đám đông đang run lẩy bẩy như lũ nhái bén trước miệng rắn.
"Bà thím họ Lý chuyên xúi giục gã đánh mẹ ta. Lão trưởng thôn nhắm mắt làm ngơ, ăn chia tiền bạc."
Tôi chậm rãi điểm mặt từng kẻ một. Ánh mắt dừng ở đâu, kẻ đó ướt sũng vạt quần.
"Tướng quân, chặt đứt hai chân của toàn bộ đám nam đinh trong thôn. Đàn bà, trẻ con ném vào ngục tối, vĩnh viễn không cho thấy ánh mặt trời."
Sự tàn độc, dứt khoát của một đứa trẻ mười tuổi khiến lão Vương triệt để sụp đổ.
Sự ngông cuồng biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng.
Gã bò lết dưới chân tôi, dập đầu ầm ầm xuống lớp tuyết lạnh đến toác da chảy máu.
"Đại tiểu thư tha mạng! Là do bọn chúng ép tôi! Là người của Tạ phủ ép tôi làm vậy!"
Gã vội vã moi từ trong vạt áo ra một tờ ngân phiếu nhàu nát.
"Chỉ còn nửa canh giờ nữa chúng sẽ đến! Bọn người cưỡi ngựa đó! Tiêu ký trên áo chúng y hệt miếng ngọc bội của cô!"
Tôi cau mày. Nửa canh giờ nữa?
Cứ nửa năm chúng mới đến một lần, dựa theo mốc thời gian thì đáng lẽ phải tháng sau mới đúng.
Chưa kịp dứt lời, một tiếng xé gió rít lên chói tai xé toạc màn đêm.
Phập!
Một mũi tên đen ngòm, lông vũ sắc lẻm xuyên thủng yết hầu lão Vương.
Gã đồ tể trợn trừng mắt, hai tay cào cấu cổ họng vỡ nát rồi gục xuống vũng máu bùn, chết không nhắm mắt.
"Bảo vệ tiểu thư!" Viên tướng quân rống lên.
Hàng chục tấm khiên sắt lập tức dựng lên thành bức tường đồng vách sắt chắn trước mặt tôi.
Từ trong màn đêm đen kịt của cánh rừng tĩnh lặng, tiếng vó ngựa dồn dập gõ nhịp tử thần.
Hàng chục bóng đen mang sát khí lạnh lẽo lầm lũi tiến ra, vây ráp trọn đội quân hộ tống của triều đình.
Kẻ đi đầu cưỡi một con bạch mã cao lớn, thân khoác áo choàng lông cáo lất phất bay trong gió tuyết.
Hắn thong thả hạ cây cung thiết thai xuống, vỗ tay chậm rãi.
"Không hổ là máu mủ của Tạ gia. Ẩn nhẫn mười năm, ra tay tàn độc, quả quyết lắm."
Giọng nói trầm ấm, nam tính và quen thuộc đến mức khiến huyết quản toàn thân tôi như đông cứng.
Phía sau lưng tôi, mẹ vừa được hai binh sĩ tìm thấy và dìu ra khỏi bìa rừng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng uy nghi trên lưng ngựa, đôi mắt điên dại của bà bỗng mở trừng trừng, nứt toác vì kinh hoàng tột độ.
Bà ôm đầu, rít lên những tiếng nghẹn ngào như dã thú bị dồn vào chân tường, toàn thân co giật liên hồi, lùi lại trong hoảng loạn.
Nam nhân đó đưa tay tháo chiếc mặt nạ bạc xuống.
Dưới ánh đuốc bập bùng, khuôn mặt anh tuấn, uy nghiêm với vết sẹo mờ sắc lẹm nơi đuôi mắt hiện ra rõ nét.
Hắn mỉm cười dịu dàng nhìn mẹ tôi, nhưng ánh mắt lại cuồn cuộn dục vọng chiếm hữu điên cuồng và tăm tối nhất.
"Uyển Nhi, mười năm qua... vi phu nhớ nàng muốn phát điên rồi."
Tôi đứng sững như trời trồng, ngọc bội trong tay rơi tuột xuống nền tuyết.
Kẻ đứng sau giật dây, đày đọa mẹ tôi xuống mười tám tầng địa ngục, tự tay giam cầm bà trong vũng bùn dơ bẩn này...
Kẻ mà mẹ vừa liều mạng lao vào chỗ chết, dặn tôi mang ngọc bội đi tìm để báo thù...
Lại chính là cha ruột của tôi. Trấn Quốc Đại Tướng Quân - Tạ Uyên.