Kinh thành chìm trong trận bão tuyết lớn nhất thập kỷ.
Tạ phủ cửa đóng then cài, không khí tĩnh lặng đến đặc quánh, bức bối như trước một cơn cuồng phong.
Trong thư phòng khảm nạm ngà voi, Tạ Uyên đập nát chiếc chén ngọc bích xuống sàn.
"Một lũ phế vật! Năm trăm ám vệ không chặn được một đội quân áp tải lương thảo vặt vãnh sao?!"
Hắn gầm lên, gân xanh nổi dọc thái dương.
Vết sẹo nơi đuôi mắt giật giật, hằn lên sự điên cuồng của một kẻ đang mất dần quyền kiểm soát.
Đám thuộc hạ quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy không dám thở mạnh.
"Bẩm Tướng quân... Thái tử đã âm thầm điều động Cấm quân ra khỏi thành từ ba ngày trước. Bọn chúng... bọn chúng đã dùng quân lương làm mồi nhử!"
Đôi mắt Tạ Uyên đỏ sọc. Hắn vung kiếm chém bay đầu tên thuộc hạ báo tin.
Máu tươi bắn tung tóe lên bức tranh thủy mặc treo trên tường.
Ngay lúc này, một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên từ ngoài cổng chính.
Cánh cửa gỗ lim nặng ngàn cân của Tạ phủ bị rầm rầm húc đổ.
Hàng ngàn Cấm quân giáp sắt sáng loáng tràn vào như hắc thủy, bao vây kín mít từng ngóc ngách phủ đệ.
Tôi thong thả bước qua bậc cửa vỡ nát.
Trên người không còn bộ quần áo vá víu nấm mốc, mà là cẩm bào lụa là thêu kim tuyến bách điểu rực rỡ.
Bên cạnh tôi, mẹ được hai tỳ nữ dìu bước, khoác áo choàng lông cáo trắng muốt, dung nhan lạnh lùng rực rỡ như đóa mai đỏ nở giữa trời tuyết.
Tạ Uyên loạng choạng lao ra tiền sảnh, thanh kiếm gãy trên tay cắm phập xuống bậc thềm.
Khi ánh mắt hắn chạm đến mẹ tôi, sự tàn độc bỗng chốc vỡ vụn, thay bằng dục vọng chiếm hữu điên cuồng quen thuộc.
"Uyển Nhi! Nàng về rồi! Ta biết nàng không thể rời bỏ ta!"
Hắn muốn lao tới, nhưng hai lưỡi giáo lạnh buốt của Cấm quân đã gác ngang cổ, ấn hắn quỳ rạp xuống nền tuyết.
Tôi cười nhạt, tung cuốn sổ ố vàng xuống trước mặt hắn.
"Tạ tướng quân vất vả phái sát thủ đuổi theo ta suốt dọc đường, để giành lại thứ này sao?"
Tạ Uyên ngẩng phắt đầu, nghiến răng trào phúng: "Chỉ bằng một cuốn sổ nát của tên đồ tể, Thái tử nghĩ có thể vạch tội một Trấn Quốc Đại Tướng Quân?"
"Đương nhiên là không."
Tôi nhướng mày, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế thái sư được thị vệ dọn sẵn giữa sân.
"Cuốn sổ đó chỉ là mồi nhử để ngươi tung toàn bộ lực lượng ám vệ ra ngoài thành. Còn thứ thực sự lấy mạng ngươi, đã được ta dâng lên Hoàng thượng từ hai ngày trước."
Sắc mặt Tạ Uyên trắng bệch.
Tôi gõ nhịp ngón tay lên tay vịn, từng chữ thốt ra sắc như dao cạo:
"Bản đồ phòng thủ Bắc Cảnh bị ngươi lén sửa đổi. Hàng vạn lượng vàng giấu dưới lớp gạch ở từ đường Tạ phủ."
"Và cả... thư từ qua lại giữa ngươi và quân địch, được khắc chìm bên trong mặt sau của khối ngọc lệnh hình chim phượng mà ngươi đưa cho ta năm xưa."
Tạ Uyên sững sờ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn tôi như nhìn một ác quỷ.
Hắn vạn lần không ngờ, vật tín vật hắn kiêu ngạo dùng để đóng dấu thân phận cho con mồi, lại chính là bản án tử hình hắn tự tay dâng lên.
Thái tử bước từ phía sau hàng quân lên, lạnh lùng rút thánh chỉ.
"Tạ Uyên tội ác tày trời, cấu kết giặc ngoại xâm, tham ô quân nhu. Nay lột bỏ binh quyền, chu di tam tộc!"
Tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên khắp Tạ phủ. Những kẻ từng giẫm đạp lên mẹ con tôi lúc này đang tuyệt vọng dập đầu cầu xin.
Thái tử cuộn thánh chỉ lại, mỉm cười nhìn tôi.
"Đương nhiên, Tạ Tuyết có công tố giác nghịch tặc, cứu mạng khâm sai, được phong làm An Bình Quận Chúa. Uyển phu nhân được phục hồi thân phận cáo mệnh."
Tạ Uyên triệt để sụp đổ. Hắn vùng vẫy điên cuồng, dồn chút sức tàn cuối cùng hướng về phía mẹ tôi.
"Uyển Nhi! Ta làm tất cả là vì nàng! Ta muốn làm Hoàng đế để lập nàng làm Hậu! Tại sao nàng phản bội ta?!"
Mẹ tôi chậm rãi bước tới.
Bà không còn run rẩy, đôi mắt không còn điên dại. Chỉ còn sự tĩnh lặng của mặt hồ ngày đông.
Bà nhìn kẻ đã đày đọa mình vào mười tám tầng địa ngục, nhẹ nhàng rút cây trâm ngọc cài trên tóc.
"Tạ Uyên, thứ tình yêu bệnh hoạn của ngươi làm ta buồn nôn."
Xoẹt!
Cây trâm ngọc cắm ngập vào con mắt trái của hắn.
Tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu trời kinh thành. Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng.
Hắn quằn quại dưới chân bà, ôm lấy khuôn mặt đầy máu, đau đớn đến tận cùng cốt tủy.
Mẹ tôi lạnh lùng rút tấm khăn tay, lau sạch vết máu dính trên ngón tay, rồi ném thẳng xuống mặt hắn.
"Tuyết Nhi, chúng ta đi. Nơi này bốc mùi quá rồi."
Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay ấm áp của mẹ, quay lưng bước đi.
Phía sau lưng, ánh lửa bắt đầu bùng lên, thiêu rụi tấm biển "Tạ Phủ" vàng son một thời.
Trong ngục tối thiên lao, Tạ Uyên sẽ còn sống rất lâu.
Sống để nếm trải hình phạt lăng trì ba ngàn nhát dao, sống để gặm nhấm sự thật rằng hắn đã vĩnh viễn mất đi con chim hoàng yến mà hắn cả đời ám ảnh.
Gió bấc ngừng thổi. Mặt trời mùa đông rẽ mây hửng nắng.
Trò chơi kết thúc. Từ nay, không ai còn có thể khiến chúng tôi phải quỳ gối nữa.