Gió bấc rít gào, cuốn phăng những bông tuyết nhuốm máu vấy bẩn.
Tạ Uyên chậm rãi bước xuống khỏi lưng con bạch mã.
Hắn giẫm lên xác gã đồ tể như giẫm lên một đống rác rưởi, lững thững tiến về phía mẹ tôi.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn cuộn trào một thứ dục vọng đen tối, điên cuồng và vặn vẹo.
Không hề có lấy một tia hối hận hay xót xa.
Chỉ có sự chiếm hữu tột cùng của một kẻ bệnh hoạn khi nhìn thấy con chim hoàng yến của mình.
"Uyển Nhi, nàng gầy đi rồi."
Giọng nói hắn cất lên êm ái, vươn bàn tay thon dài được bọc trong găng da hươu định chạm vào khuôn mặt xám ngoét của mẹ.
Mẹ tôi rú lên một tiếng xé ruột.
Bà cuống cuồng lùi lại, vấp ngã nhào xuống lớp tuyết lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu, cào cấu đến bật máu.
"Đừng chạm vào ta! Ác quỷ! Giết ta đi!"
Tạ Uyên nhíu mày.
Sự dịu dàng giả tạo lướt qua đáy mắt, nhường chỗ cho vẻ tàn nhẫn và áp đặt quen thuộc.
"Ngoan ngoãn theo ta về phủ. Mười năm trừng phạt thế là đủ rồi."
Hắn thở dài, ánh mắt lướt qua bả vai trần rỉ máu vì vết thương cũ của bà, khẽ mỉm cười.
"Chỉ cần nàng gãy cánh, vi phu sẽ đích thân bón cơm, thay áo, nuôi nàng cả đời."
Đúng lúc ngón tay hắn sắp chạm vào vạt áo tơi tả của mẹ, một lưỡi dao găm lạnh buốt sượt qua mu bàn tay hắn.
Máu tươi lập tức tứa ra.
Tạ Uyên khựng lại, lần đầu tiên dời mắt xuống đứa trẻ mười tuổi đang chắn ngang trước mặt mình.
Là tôi.
Tay tôi nắm chặt thanh dao găm tước được từ tên lính hộ tống, mũi dao hướng thẳng vào cổ họng cha ruột.
"Tiến thêm một bước, ta phế tay ngươi." Tôi lạnh nhạt mở miệng.
Tạ Uyên sững sờ trong giây lát, rồi bật cười rũ rượi.
Nụ cười trào phúng, mang theo sự khinh mạn tuyệt đối của kẻ nắm quyền sinh sát trong tay.
"Tuyết Nhi, con mang dòng máu của ta. Sự tàn độc này, rất giống ta."
Hắn phẩy tay.
Hàng chục cung thủ áo đen trên lưng ngựa lập tức giương cung, nhắm thẳng vào tôi và đội quân hộ tống triều đình.
"Nhưng một con sói con chưa mọc nanh, đừng sủa bậy trước mặt hổ dữ."
Viên khâm sai bảo vệ tôi nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng trên trán.
Lực lượng đôi bên quá chênh lệch. Tạ Uyên mang theo ám vệ tinh nhuệ nhất, muốn giết người diệt khẩu ở nơi thâm sơn cùng cốc này dễ như trở bàn tay.
"Phải không?"
Tôi khẽ nhếch mép, nụ cười trào phúng y hệt hắn ghim chặt vào không gian tĩnh lặng.
Tôi móc từ trong ngực áo ra một vật nặng trĩu, ném thẳng về phía trước.
Boong!
Một thỏi bạc trắng xóa rơi lăn lóc, dừng lại ngay dưới mũi giày của Tạ Uyên.
Sắc mặt Tạ Uyên khẽ biến đổi.
Đó chính là nén bạc hắn sai người đưa cho lão Vương mỗi nửa năm một lần.
"Đại tướng quân uy phong lẫm liệt, xử lý sạch sẽ mọi dấu vết, nhưng hẳn là quên mất một điều."
Giọng tôi lanh lảnh vang vọng trong đêm tuyết: "Bạc do quan xưởng đúc ra, dưới đáy đều có mộc triện của Binh Bộ."
Ánh mắt Tạ Uyên trầm xuống. Hắn bắt đầu nhận ra sự bất thường.
Tôi chỉ tay vào chiếc rương gỗ nhỏ được binh sĩ lôi ra từ túp lều rách nát của lão Vương.
"Mười năm qua, hai mươi thỏi bạc quan đều nằm gọn trong rương. Trùng hợp thay, nó lại khớp hoàn toàn với số quân lương bị thất thoát của Bắc Cảnh quân."
Tôi ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như lưỡi đao vung lên:
"Ngươi cấu kết giặc ngoại xâm, tham ô quân lương, dùng tiền mồ hôi nước mắt của bách tính để bao nuôi ám vệ và đày đọa thê tử."
"Chỉ bằng dăm ba thỏi bạc?"
Tạ Uyên cười khẩy, nhưng gân xanh trên trán hắn đã bắt đầu giật giật. "Ai tin lời vu khống của một đứa trẻ ranh?"
"Vậy nếu cộng thêm sổ sách ghi chép chi tiết của tên đồ tể thì sao?"
Tôi nhướng mày, chậm rãi lôi ra một cuốn sổ nhỏ đã ố vàng.
Gã đồ tể ngu dốt không biết chữ.
Nhưng mười năm qua, để phòng hờ bị giết diệt khẩu, gã đã nhờ thầy đồ mù trong thôn vẽ lại các ký hiệu trên áo ám vệ, ngày tháng giao nhận, và cả con dấu sáp đỏ trên thư lệnh.
"Và quan trọng nhất..." Tôi quay sang viên tướng quân hộ tống quân lương. "Ngài là người của Hộ Bộ, do đích thân Thái tử phái đi tuần tra mật, đúng chứ?"
Viên tướng quân chấn động, lập tức rút gươm chắp tay: "Đúng vậy! Ty chức phụng mệnh Thái tử điện hạ!"
Tôi cười rạng rỡ, nhưng sát khí bủa vây ngập trời.
"Trấn Quốc Đại Tướng Quân mang theo ám vệ che mặt vây sát khâm sai của Thái tử. Định cướp đoạt quân lương, mưu đồ tạo phản sao?!"
Tạ Uyên triệt để biến sắc.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra.
Cái bẫy đêm nay của tôi không phải nhắm vào tình cảm bọt bèo, mà đánh thẳng vào tử huyệt chính trị của hắn.
Thái tử và hắn vốn như nước với lửa.
Chỉ cần chuyện đêm nay truyền về kinh thành, phe Thái tử sẽ mượn cớ này dâng sớ tru di cửu tộc Tạ gia.
Giết khâm sai ngay tại đây? Hắn chưa đủ vây cánh để công khai tạo phản.
Tha cho chúng tôi? Chẳng khác nào ôm bom nổ chậm vào người.
"Ngươi dám tính kế ta?!"
Giọng Tạ Uyên rít qua kẽ răng, sự ngạo mạn sụp đổ, thay bằng sát khí điên cuồng vặn vẹo.
"Ta học từ cha thôi."
Tôi bước tới một bước, đạp mũi giày lên thỏi bạc quan dưới đất.
"Bây giờ, Tạ Tướng quân. Mang chó săn của ngươi cút khỏi đây, hoặc là đêm nay, chúng ta cùng nhau chết chìm!"
Tạ Uyên gầm gừ trong cổ họng như dã thú mắc bẫy.
Ánh mắt hắn đảo điên cuồng giữa tôi, cuốn sổ trí mạng, và đội quân thiết giáp của Thái tử.
Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ cần một con ngựa hí vang là máu sẽ chảy thành sông.
Cuối cùng, hắn nhìn chằm chằm vào mẹ tôi đang co ro phía sau lưng binh lính.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vằn lên sự cố chấp không thể buông bỏ.
"Uyển Nhi... Nàng trốn không thoát đâu. Lưới trời lồng lộng, chết nàng cũng phải làm ma của Tạ phủ."
Hắn giật mạnh dây cương quay ngoắt ngựa, lạnh lùng gầm lên với đám ám vệ: "Rút!"
Tiếng vó ngựa dồn dập, gõ nhịp hối hả rồi khuất dần vào màn đêm bão tuyết.
Tôi đứng thẳng lưng, sống lưng lạnh toát, đợi đến khi bóng hắn hoàn toàn biến mất mới loạng choạng khụy một chân xuống đất.
Con dao găm nhuốm máu rơi khỏi tay. Bàn tay tôi đã rách tươm vì móng tay cắm sâu vào da thịt.
"Tiểu thư!" Viên khâm sai hoảng hốt đỡ lấy tôi.
Tôi xua tay, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm đen kịt vô tận.
Mười năm địa ngục đã kết thúc.
Bây giờ, Tạ Uyên, Tạ Phủ, những kẻ từng giẫm đạp lên huyết mạch và tôn nghiêm của mẹ con ta...
Rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của các người, bắt đầu rồi.