"Tần Phong! Mày còn đứng đần mặt ra đó làm gì? Khách khứa sắp đến đông đủ rồi mà sàn nhà vẫn chưa lau sạch à? Mày muốn làm mặt mũi nhà họ Tô này mất hết đúng không?"
Tiếng quát tháo ch chua ngoa của mẹ vợ tôi – bà Lý Bích Ngọc – vang lên oang oang khắp căn biệt thự, át cả tiếng nước chảy.
Tôi cúi đầu, vắt khô chiếc khăn lau sàn, giọng lí nhí: "Con làm xong ngay đây, mẹ đừng giận."
"Đừng gọi tao là mẹ! Tao nghe mà nổi da gà." Bà ta hất hàm, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một đống rác rưởi. "Hôm nay là đại thọ 60 tuổi của tao, mày liệu hồn mà cư xử. Thay cái bộ đồ shipper hôi hám kia ra, mặc cái áo vest cũ mà Tô Minh thải ra ấy. Và nhớ kỹ: Cấm được mở miệng nói chuyện, cấm được ngồi bàn chính! Nhiệm vụ của mày là đứng rót rượu và dọn dẹp!"
Tôi gật đầu, lẳng lặng bưng chậu nước bẩn đi vào nhà vệ sinh. Trong gương, phản chiếu hình ảnh một thanh niên 28 tuổi, gầy gò, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Tôi là Tần Phong. Ở cái đất Hàng Châu phồn hoa này, ai cũng biết đến Tô Thanh – nữ tổng tài xinh đẹp, lạnh lùng, người cầm quyền tập đoàn Tô Thị. Và dĩ nhiên, họ cũng biết đến tôi – vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời hoàn hảo của cô ấy.
Ba năm trước, ông nội Tô Thanh hấp hối. Tâm nguyện cuối cùng của ông là muốn cô lấy tôi – đứa trẻ mồ côi ông nhặt về nuôi. Vì chữ hiếu, Tô Thanh gật đầu. Nhưng ngày ông mất cũng là ngày địa ngục của tôi bắt đầu.
Tô Thanh không đánh mắng tôi, nhưng sự lạnh nhạt của cô ấy còn sắc bén hơn dao. Ba năm vợ chồng, chúng tôi chưa từng chung chăn gối. Tôi ngủ ở phòng kho, cô ấy ngủ ở phòng master. Thế giới của cô ấy là những bản hợp đồng triệu đô, còn thế giới của tôi là cái tạp dề dầu mỡ và chiếc xe máy cà tàng đi giao đồ ăn mỗi ngày.
5 giờ chiều, sảnh tiệc khách sạn Grand Hyatt Hàng Châu.
Đèn chùm pha lê rực rỡ, ly rượu vang sóng sánh trên tay những doanh nhân thành đạt. Ai nấy đều áo quần là lượt, cười nói rôm rả chúc tụng bà Lý Bích Ngọc.
"Bà Tô thật có phúc, con gái thì giỏi giang, con trai thì... khôi ngô tuấn tú." Một vị khách lúng túng khi nhắc đến Tô Minh – cậu em vợ chỉ biết ăn chơi trác táng của tôi.
Bà Lý cười tít mắt, chiếc vòng ngọc trên cổ rung lên bần bật: "Ôi dào, thằng Minh nhà tôi nó còn trẻ, đang tập tành kinh doanh thôi. Mà này, ông đừng nhắc đến cái thằng đang đứng rót rượu kia nhé, nó là người làm thuê thôi, không phải người nhà đâu."
Tôi đứng ở góc phòng, tay cầm chai vang đỏ, nghe rõ mồn một từng lời. Lòng tôi tĩnh lặng như mặt hồ nước chết. Ba năm qua, tôi đã luyện được thói quen "điếc có chọn lọc".
Tô Thanh hôm nay mặc một chiếc đầm dạ hội màu đen tuyền, tôn lên làn da trắng sứ và khí chất cao ngạo. Cô ấy đứng giữa đám đông, tỏa sáng như một nữ hoàng, nhưng ánh mắt lướt qua tôi lại dửng dưng như nhìn không khí.
Bỗng nhiên, tiếng nhạc du dương bị cắt ngang bởi một tiếng "RẦM" kinh hoàng.
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của sảnh tiệc bị ai đó đạp tung, vỡ toang chốt khóa. Một luồng sát khí ập vào khiến cả khán phòng im bặt.