Từ bên ngoài, một đám người mặt mũi bặm trợn, xăm trổ kín tay, lăm lăm gậy bóng chày và mã tấu bước vào. Dẫn đầu là một gã đàn ông đầu trọc, trên mặt có vết sẹo dài kéo từ đuôi mắt xuống cằm, trông cực kỳ hung tợn.
Hắn là Hắc Báo – kẻ cầm đầu đường dây cho vay nặng lãi khét tiếng nhất khu vực này, nổi tiếng với thủ đoạn tàn độc: đòi không được tiền thì chặt ngón tay.
"Đang vui vẻ thế này mà không mời tao à?" Hắc Báo cười khẩy, tiến thẳng đến bàn chủ tiệc. Hắn gác đôi giày da đầy bùn đất lên chiếc ghế bọc nhung, tiện tay hất đổ tháp bánh kem 5 tầng xuống đất.
Xoảng! Kem và bánh nát bét, văng tung tóe lên bộ sườn xám đắt tiền của bà Lý.
"Mày... các người là ai? Bảo vệ đâu?" Bà Lý hét lên thất thanh, mặt cắt không còn giọt máu.
"Bảo vệ?" Hắc Báo nhổ toẹt bãi nước bọt xuống sàn. "Mấy thằng đó đang nằm đếm kiến ngoài sảnh rồi. Tao đến đây để tìm con trai quý hóa của bà. Tô Minh, mày trốn kỹ thế? Ra đây bố bảo!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía gầm bàn. Tô Minh – cậu ấm nhà họ Tô – đang co rúm người, run rẩy như cầy sấy, mặt mũi ướt đẫm nước mắt và nước mũi. Hắn ta vừa nhìn thấy Hắc Báo đã vội vàng bò ra, quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa.
"Anh Báo! Đại ca! Anh thư thả cho em thêm vài ngày... Em hứa sẽ trả mà..."
Tô Thanh nhíu mày, bước nhanh tới chắn trước mặt em trai, giọng lạnh tanh: "Nó nợ các anh bao nhiêu?"
Hắc Báo nhe hàm răng vàng ố, giơ ra 5 ngón tay: "Không nhiều. 50 triệu tệ. Cả gốc lẫn lãi."
"Cái gì?" Bà Lý nghe xong con số thì trợn trắng mắt, ngã vật ra ghế ngất xỉu. 50 triệu tệ (khoảng 175 tỷ VNĐ) là con số khổng lồ, đủ để nuốt chửng toàn bộ sản nghiệp nhà họ Tô.
"Nó... nó lấy giấy tờ chuỗi khách sạn đi cắm cho tao đánh bạc online." Hắc Báo cười hô hố, ánh mắt dâm tà quét từ trên xuống dưới thân hình gợi cảm của Tô Thanh. "Sao hả cô em? Trả được không? Không trả được thì... lấy người gán nợ nhé? Nhìn cô em ngon nghẻ thế này, về làm 'đào' trong quán karaoke của anh, tiếp khách chừng chục năm chắc cũng đủ lãi đấy."
"Vô sỉ!" Tô Thanh tức giận đến run người, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh: "Đây là xã hội pháp trị. Tôi sẽ báo cảnh sát..."
"Báo đi!" Hắc Báo gầm lên, vung tay tát mạnh vào mặt Tô Minh khiến hắn hộc máu mồm. "Tao cho chúng mày biết, ở cái đất này, tao là luật! Hôm nay không thấy tiền, tao san bằng cái nhà này, rồi bắt cô chị về làm vợ lẽ!"
Hắn đưa bàn tay thô kệch, đầy lông lá định sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Tô Thanh. Cô lùi lại, ánh mắt tuyệt vọng nhìn quanh cầu cứu. Nhưng tất cả quan khách, đối tác làm ăn ngày thường vẫn xưng huynh gọi đệ, giờ đây đều cúi gằm mặt, lảng tránh như tránh tà.
Không ai dám đắc tội với Hắc Báo.
Ngay khoảnh khắc bàn tay bẩn thỉu đó sắp chạm vào gò má vợ tôi.
"Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra."
Một giọng nói trầm thấp, không lớn nhưng đầy uy lực vang lên, phá tan bầu không khí sợ hãi.
Mọi người sững sờ quay lại. Từ trong góc tối nhập nhoạng, nơi đặt những thùng rượu vang thừa, tôi thong thả bước ra.
Bộ vest rẻ tiền trên người tôi trông thật lạc lõng, nhưng ánh mắt tôi lúc này không còn vẻ nhu nhược thường ngày. Nó lạnh lẽo, sâu thẳm như vực thẳm.