"Tần Phong! Anh điên rồi à?" Tô Thanh hoảng hốt hét lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi. "Chỗ này không phải chỗ anh thể hiện! Mau lui xuống đi! Anh muốn chết sao?"
Dù cô ấy lạnh lùng, nhưng trong giây phút sinh tử này, câu đầu tiên cô ấy nói vẫn là sợ tôi bị liên lụy. Trái tim tôi khẽ rung động. Ba năm qua, sự nhẫn nhịn của tôi, xem ra cũng không hoàn toàn vô ích.
Đám đàn em của Hắc Báo cười rầm rộ: "Đại ca nhìn kìa! Thằng shipper giao cơm hộp muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân! Ha ha ha! Chắc nó xem phim nhiều quá rồi!"
Hắc Báo nheo mắt nhìn tôi, cười khinh bỉ: "Thằng ranh con, mày chui từ lỗ nẻ nào ra? Muốn tao chặt tay mày trước à?"
Tôi không trả lời, cũng chẳng thèm nhìn hắn. Tôi chậm rãi rút từ túi áo ngực ra một chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ.
Tách.
Ngọn lửa xanh lam bùng lên, soi rõ khuôn mặt góc cạnh của tôi. Tôi châm một điếu thuốc rẻ tiền, rít một hơi sâu, để làn khói trắng che mờ đi sát khí trong đáy mắt.
Tay trái tôi cầm điện thoại, bấm một dãy số ngắn gọn mà tôi đã không liên lạc suốt ba năm qua.
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
"Alo, Lão Cửu à?" Tôi nói vào điện thoại, giọng điệu bình thản như đang nhờ người đi mua mớ rau. "Tao đang ăn cơm ở Hàng Châu, có mấy con ruồi vo ve ồn ào quá. Mày dọn dẹp chút đi."
Cả sảnh tiệc im phăng phắc, sau đó bùng nổ một tràng cười chế giễu.
Hắc Báo ôm bụng cười ngặt nghẽo, nước mắt chảy cả ra: "Lão Cửu? Mày gọi ai? Cửu Long Trại hay Cửu vạn bốc vác? Thằng ranh con này, mày diễn sâu quá đấy! Tao cho mày 3 phút, nếu 'Lão Cửu' của mày không đến, tao sẽ chặt đầu mày làm ghế ngồi!"
Tôi kẹp điếu thuốc trên tay, mỉm cười nhạt: "Không cần 3 phút đâu. Ông ta đến rồi."
Lời vừa dứt, âm thanh ầm ầm như sấm rền vang dội từ trên trần nhà. Tiếng cánh quạt trực thăng xé gió. Cửa kính cường lực của khách sạn rung lên bần bật.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn pha cực mạnh từ trên cao chiếu thẳng xuống, biến màn đêm thành ban ngày.
Cùng lúc đó, tiếng phanh xe rít lên chói tai từ dưới sảnh. Không phải một chiếc, mà là cả một đoàn xe Rolls-Royce Phantom đen bóng nối đuôi nhau vây kín toàn bộ khu phố.
Cánh cửa sảnh tiệc một lần nữa mở ra.
Nhưng lần này, không có sự hỗn loạn. Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc. Một luồng áp lực vô hình khiến ai nấy đều cảm thấy khó thở.
Một người đàn ông trung niên mặc áo dài gấm thượng hạng, tay lần tràng hạt bằng gỗ trầm hương, bước vào. Theo sau ông ta là hai hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính đen, khí thế bức người, mỗi bước đi đều đều tăm tắp như quân đội.
Hắc Báo đang cười cợt, vừa nhìn thấy người đàn ông đi đầu, nụ cười trên môi hắn tắt ngấm. Mặt hắn chuyển từ đỏ sang xám ngoét, rồi trắng bệch như xác chết. Hai chân hắn run rẩy, đứng không vững.
Đó là Cửu Gia – Ông trùm thực sự của thế giới ngầm phương Nam, người nắm giữ huyết mạch kinh tế ngầm của cả vùng Giang Nam. Hắc Báo so với ông ta, chỉ là một con kiến hôi.
"Cửu... Cửu Gia... ngài... sao ngài lại đích thân..." Hắc Báo lắp bắp, mồ hôi tuôn như mưa. Hắn tưởng Cửu Gia tình cờ đi ngang qua.
Nhưng Cửu Gia không thèm liếc hắn lấy một cái. Ông ta đi thẳng qua mặt Hắc Báo, đi qua cả đám quan khách đang há hốc mồm, tiến thẳng về phía góc phòng – nơi tôi đang đứng.
Dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Tô Thanh, của mẹ vợ vừa tỉnh dậy, và của toàn thể mọi người, Cửu Gia – nhân vật "thét ra lửa" ấy – bỗng nhiên cúi gập người 90 độ, trán gần như chạm đất, giọng nói run rẩy đầy kính sợ và hối lỗi:
"Tần Gia! Thuộc hạ đến chậm, để ngài chịu thiệt thòi rồi!"
Cả khán phòng lặng ngắt như tờ. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tôi nhả một vòng khói thuốc, ánh mắt lướt qua Hắc Báo đang quỳ rạp dưới đất như một đống bùn nhão, giọng nói nhẹ tênh nhưng lạnh thấu xương:
"Hắn nói muốn vợ tao đi tiếp khách. Lão Cửu, ông thấy nên xử lý thế nào?"
Cửu Gia quay phắt lại, ánh mắt từ kính cẩn chuyển sang sắc lạnh như dao, quát lớn:
"Lôi ra ngoài! Phế tứ chi, ném xuống sông Tiền Đường cho cá ăn!"