BÚT TÍCH BÁN VỢ: THẨM LÂM XUYÊN MẤT TRẮNG CƠ NGỒI VÀO TAY LỤC HÚC CHI!
748 từ
Tôi cầm bản hợp đồng mang chữ ký điện tử còn nóng hổi của Thẩm Lâm Xuyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng. Hắn bận rộn ân ái với ả nhân tình Hân Hân đến mức tự tay dâng vợ mình cho người đàn ông khác cùng 10% cổ phần công ty mà không thèm nhìn lướt qua tên của món hàng. Chỉnh lại chiếc váy đỏ rực rỡ cắt xẻ táo bạo che đi vết thương lòng, tôi bước thẳng vào phòng tổng thống của khách sạn cao cấp nhất thành phố, nơi Lục Húc Chi đang đợi.
Cửa vừa mở, mùi xì gà nhè nhẹ xộc vào mũi. Lục Húc Chi - vị tổng tài máu lạnh, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả thành phố đang lười biếng tựa lưng trên sofa. Khi ngước lên nhìn thấy tôi, đáy mắt u ám của anh ta xẹt qua một tia sững sờ tột độ, ly rượu vang trên tay khẽ chao đảo. Anh ta không thấy một món đồ chơi được dâng lên mua vui, mà thấy chính ánh trăng sáng rực rỡ anh ta từng đơn phương điên cuồng theo đuổi suốt những năm tháng đại học nhưng bị từ chối.
"Cô Thẩm, cô đang chơi trò gì vậy?" Lục Húc Chi gằn từng chữ, sải bước dài ép sát tôi vào tường, luồng khí áp bách bao trùm.
Tôi ngẩng cao đầu, ấn thẳng bản hợp đồng vào ngực anh ta: "Thẩm Lâm Xuyên vừa bán tôi cho ngài với giá ba triệu tệ phí gặp mặt, năm triệu nếu lên giường, và 10% cổ phần Thẩm thị nếu kết hôn. Ngài Lục, món hời này ngài có dám nuốt không?"
Lục Húc Chi lướt nhìn những điều khoản đốn mạt cùng chữ ký của gã chồng cặn bã. Đột nhiên, anh ta bật cười. Nụ cười nguy hiểm như dã thú vồ mồi. Anh ta xé toạc tờ giấy, cúi xuống ghé sát vào vành tai tôi: "Hắn định giá em quá rẻ rồi. Bắt đầu từ đêm nay, Thẩm thị sẽ bốc hơi khỏi thương trường. Còn em, hãy chuẩn bị phế truất chức Thẩm phu nhân để làm bà chủ của Lục gia đi."
Kế hoạch lật đổ diễn ra như một cơn cuồng phong. Lục Húc Chi điên cuồng rót vốn thâu tóm toàn bộ các dự án cốt lõi của Thẩm thị, đồng thời tung bằng chứng Thẩm Lâm Xuyên trốn thuế và rút lõi công quỹ ẩn giấu bấy lâu. Trong khi đó, gã chồng tồi của tôi vẫn đang mải mê chìm đắm trong những cuộc hoan lạc "đổi gió" với ả Hân Hân, hoàn toàn mù tịt về giông bão đang kéo sập cơ ngơi nhà mình.
Một tuần sau, tại buổi tiệc từ thiện quy tụ giới siêu giàu, Thẩm Lâm Xuyên dẫn theo Hân Hân nghênh ngang bước vào. Hắn đinh ninh Lục Húc Chi đã say mê món quà dâng lên và sẵn sàng rót vốn cứu vớt công ty đang lao đao. Nhưng nụ cười nịnh bợ của hắn lập tức đóng băng, đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu khi thấy tôi lộng lẫy như một bà hoàng, khoác tay Lục Húc Chi bước xuống từ cầu thang chính.
"Giới thiệu với các vị, đây là vị hôn thê của tôi, đồng thời là cổ đông lớn nhất vừa thu mua thành công 80% cổ phần của tập đoàn Thẩm thị," giọng Lục Húc Chi vang dội, bóp nghẹt bầu không khí hội trường.
Thẩm Lâm Xuyên phát điên, lao lên định túm lấy tôi nhưng lập tức bị dàn vệ sĩ cao lớn đạp ngã dúi dụi xuống sàn. Hắn gào thét tên tôi trong hoảng loạn: "Cô làm cái quái gì vậy? Cô là vợ tôi cơ mà!"
Ả Hân Hân nghe tin Thẩm thị phá sản, Thẩm Lâm Xuyên giờ chỉ là một tên tay trắng gánh khoản nợ hàng chục tỷ, liền biến sắc mặt. Cô ta tát thẳng vào mặt hắn một cú nảy lửa, rít lên chửi rủa rồi hốt hoảng quay lưng lẩn vào đám đông để tìm đường lừa gạt một con mồi khác.
Tôi mỉm cười, mũi giày cao gót nâng cằm kẻ đang quỳ rạp dưới đất lên, nhả từng chữ sắc lẹm: "Anh luôn khao khát tìm cảm giác mới mẻ cơ mà? Cảm giác phá sản và đi tù này... đủ kích thích anh chưa?"