[TRẢ GIÁ ĐẪM MÁU] TRA NAM BÁN VỢ CẦU VINH LẠI QUỲ GỐI XIN HÀN GẮN, BỊ LỤC TỔNG ĐẠP XUỐNG VỰC SÂU KHÔNG ĐÁY!
826 từ
Cú tát của Hân Hân không làm Thẩm Lâm Xuyên tỉnh ngộ, mà đẩy hắn vào vực thẳm của sự điên loạn. Giữa đại sảnh lộng lẫy, hắn như một con thú dại bị dồn vào đường cùng, hai mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu nhìn trân trân vào tôi và Lục Húc Chi.
"Thẩm Niệm! Cô dám liên thủ với Lục Húc Chi để bẫy tôi? Đồ đàn bà lăng loàn!" Hắn gào lên the thé, vùng vằng thoát khỏi tay vệ sĩ, thò tay vào túi áo vest rút ra một con dao gọt hoa quả sắc lẹm, lao sầm sập về phía tôi. "Tao mất tất cả thì mày cũng phải c/h/ế/t theo tao!"
Mọi người xung quanh hét lên kinh hãi, dạt dạt ra. Nhưng tôi không hề chớp mắt, lùi lại, khóe môi vẫn giữ nụ cười mỉa mai. Bởi vì tôi biết, người đàn ông bên cạnh tôi sẽ không bao giờ để tôi phải chịu một vết xước.
Bốp!
Chưa kịp chạm đến vạt váy của tôi, Lục Húc Chi đã tung một cú đá sấm sét thẳng vào ngực Thẩm Lâm Xuyên. Tiếng xương sườn gãy rắc vang lên rõ mồn một giữa thính phòng tĩnh lặng. Gã đàn ông cặn bã bay văng ra xa ba mét, trượt dài trên mặt sàn cẩm thạch, phun ra một ngụm máu tươi, con dao văng lạch cạch vào góc tường.
Lục Húc Chi lấy chiếc khăn tay lụa tơ tằm từ túi ngực, thong thả lau đi chút bụi bẩn trên gót giày da thủ công, ánh mắt nhìn Thẩm Lâm Xuyên như nhìn một đống rác rưởi bốc mùi.
"Gi/ế/t cô ấy?" Lục Húc Chi bật cười trầm thấp, thanh âm lạnh lẽo như ma quỷ bò lên từ địa ngục. "Mạng của cô ấy là do Lục Húc Chi này dùng cả gia tài và sinh mệnh để bảo vệ. Anh chạm vào một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết."
Ba ngày sau.
Tin tức Thẩm Lâm Xuyên bị bắt vì tội cố ý gây thương tích, trốn thuế và rửa tiền chiếm sóng toàn bộ các trang nhất. Thẩm thị chính thức bị sang tên đổi chủ, sáp nhập hoàn toàn vào tập đoàn Lục thị.
Trong phòng tiếp khách VIP của trại giam, tôi ngồi vắt chéo chân qua lớp kính cường lực, nhìn kẻ từng đầu ấp tay gối giờ tiều tụy, tóc tai rũ rượi, mặc bộ đồ sọc đen trắng thảm hại.
Khi thấy tôi, Thẩm Lâm Xuyên đập tay ầm ầm vào tấm kính, nước mắt giàn giụa diễn vai kẻ si tình: "Niệm Niệm... anh sai rồi! Là do con khốn Hân Hân bỏ bùa mê thuốc lú anh! Chúng ta chưa ly hôn, em vẫn là vợ anh! Xin em bảo Lục tổng nương tay, anh hứa sẽ làm trâu làm ngựa bù đắp cho em..."
"Chưa ly hôn?" Tôi nhướng mày, ra hiệu cho luật sư đứng phía sau đẩy một tập tài liệu qua khe cửa. "Anh quên là đêm hôm đó, anh đã ký giấy nhượng quyền ủy thác mọi tài sản và tình trạng hôn nhân cho Lục Húc Chi rồi sao? Đơn ly hôn đã được tòa án xét duyệt khẩn cấp nhờ vào bằng chứng ngoại tình rành rành của anh và ả ta."
Mặt Thẩm Lâm Xuyên xám ngoét. Hắn run rẩy mở những bức ảnh đính kèm. Đó là cảnh Hân Hân đang quấn quýt bên một gã đại gia già hói đầu, nhưng xui xẻo thay, gã đó lại là "chim mồi" do tay chân của Lục Húc Chi đóng giả. Ả ta đã bị gã đại gia rởm lừa sạch số tiền tiết kiệm ít ỏi cuối cùng và đang gánh khoản nợ nặng lãi khổng lồ, bị giang hồ săn lùng khắp nơi đến mức phải trốn chui trốn nhủi ở một khu ổ chuột.
"Anh bán tôi với giá tám triệu tệ và 10% cổ phần. Hôm nay, tôi trả lại anh gấp đôi." Tôi đứng dậy, ưu nhã cài lại cúc áo khoác. "Bản án mười lăm năm tù giam. Chúc anh hưởng thụ những ngày tháng 'mới mẻ' trong ngục tối."
Tôi quay gót bước ra ngoài. Nắng chiều hắt xuống khoảng sân rộng của cục cảnh sát. Lục Húc Chi tựa người vào chiếc Rolls-Royce đen bóng, bộ vest thẳng tắp, trên tay ôm một bó hồng đỏ rực. Thấy tôi bước ra, anh sải bước dài tiến đến, bá đạo vòng tay ôm trọn eo tôi, ấn một nụ hôn nồng nhiệt và chiếm hữu lên môi tôi ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
"Bà Lục, dọn rác xong rồi chứ? Bây giờ chúng ta đi chọn váy cưới được chưa?"
Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, nở nụ cười rạng rỡ nhất trong suốt những năm qua: "Tất nhiên rồi, Lục tiên sinh."