ĐẠI CHIẾN TẠI THÁNH ĐƯỜNG VÁY CƯỚI: MẸ CHỒNG TÀI PHIỆT DÙNG THỦ ĐOẠN ÉP TỪ HÔN, TIỂU TAM ĐƯỜNG CÙNG TẠT AXIT VÀ SỰ BẢO VỆ ĐIÊN CUỒNG CỦA LỤC HÚC CHI!
923 từ
Tại cửa hàng váy cưới xa hoa bậc nhất trung tâm Bắc Kinh. Bản nhạc giao hưởng du dương lượn lờ quanh không gian lộng lẫy được bao phủ bởi hàng ngàn bông hồng trắng. Tôi khoác lên mình bộ váy cưới đính hàng ngàn viên kim cương, kiêu hãnh bước ra khỏi phòng thử đồ. Ánh mắt Lục Húc Chi rực lên một ngọn lửa si mê tột độ, anh chậm rãi bước tới, khẽ hôn lên mu bàn tay tôi. Nhưng khung cảnh lãng mạn ấy chưa kịp kéo dài thì một giọng nói the thé, đầy khinh miệt vang lên từ phía cửa.
Ngay lúc đó.
"Lục Húc Chi! Mày điên rồi sao? Đường đường là Thái tử gia của Lục thị, mày lại đi rước một con đàn bà đã có một đời chồng, lại còn vừa tống chồng cũ vào tù về làm vợ? Thật làm nhục nhã gia môn!"
Lục phu nhân - người mẹ kế thâm độc của Lục Húc Chi, dẫn theo một đám vệ sĩ hùng hổ bước vào. Bà ta ném một xấp chi phiếu lên bàn trà, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một thứ rác rưởi: "Cô Thẩm, một tỷ tệ! Cầm lấy số tiền này và cút khỏi mắt con trai tôi. Loại phụ nữ tâm cơ như cô không có cửa bước vào Lục gia!"
Tôi khẽ nhíu mày, định lên tiếng thì Lục Húc Chi đã kéo tôi ra sau lưng. Khí áp quanh người anh bỗng chốc hạ xuống âm độ, tàn nhẫn và nghẹt thở.
Vài giây sau.
"Bà nghĩ mình đang nói chuyện với ai?" Lục Húc Chi cười lạnh, mũi giày da thủ công đạp thẳng lên tờ chi phiếu một tỷ tệ. "Lục gia? Đừng quên, toàn bộ huyết mạch của cái gia tộc này đều do tôi chống đỡ. Tôi kết hôn với ai, không đến lượt một người mẹ kế như bà xen vào. Còn nữa, Thẩm Niệm không bước vào Lục gia, mà là tôi... tự nguyện ở rể nhà họ Thẩm."
Câu nói của anh khiến Lục phu nhân chết đứng, cả khuôn mặt nhăn nhúm lại vì tức giận, hai môi run lập cập nhưng không dám phản bác nửa lời.
Giữa bầu không khí căng thẳng ấy.
Một nữ nhân viên mặc đồng phục đẩy xe trà nước cúi gầm mặt tiến lại gần. Khi chỉ còn cách tôi chưa đầy hai mét, cô ta đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Là Hân Hân! Gương mặt ả hốc hác, chằng chịt vết xước do bị đám đòi nợ bạo hành, đôi mắt vằn lên những tia máu điên loạn.
"Thẩm Niệm! Mày hại tao sống không bằng chết, tao cũng phải hủy hoại gương mặt rạng rỡ này của mày!"
Ả gào lên thê lương, thò tay rút ra một bình thủy tinh chứa chất lỏng sủi bọt đục ngầu - axit đậm đặc, điên cuồng hắt thẳng về phía tôi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Lục phu nhân hét lên kinh hãi, ngã ngửa ra sau. Tôi mở to mắt, nhưng chưa kịp phản ứng thì một vòng tay rắn chắc đã ôm trọn lấy tôi, xoay mạnh người lại.
Ngay lập tức.
"Xoèo...!"
Tiếng chất lỏng ăn mòn vải vóc vang lên chát chúa. Lục Húc Chi dùng chính tấm lưng rộng lớn của mình che chắn cho tôi một cách tuyệt đối. Vài giọt axit văng trúng tay áo ngoài của anh bốc khói khét lẹt, nhưng anh thậm chí không hề nhíu mày, chỉ ôm chặt tôi vào lòng, gầm lên với vệ sĩ: "Bắt lấy cô ta! Đánh gãy hai tay cho tôi!"
Đám vệ sĩ lao tới quật ngã Hân Hân xuống sàn. Tiếng xương gãy rắc vang lên kèm theo tiếng gào khóc thảm thiết như heo chọc tiết của ả tiểu tam. Chiếc bình axit lăn lóc dưới đất, thiêu rụi một mảng thảm lông cừu đắt giá.
Tôi run rẩy chạm vào lưng áo Lục Húc Chi, giọng lạc đi: "Húc Chi, anh có sao không? Lưng anh..."
Anh cúi xuống, dịu dàng hôn lên trán tôi, lau đi giọt nước mắt hoảng sợ trên khóe mi: "Đừng sợ, áo vest của anh được dệt bằng sợi chống hóa chất đặc biệt. Anh đã thề sẽ không để em chịu một vết xước nào cơ mà."
Lục Húc Chi quay sang nhìn Hân Hân đang oằn oại dưới đất, đôi mắt anh lóe lên tia khát máu của một con dã thú thực sự: "Mang ả xuống tầng hầm, giao cho bọn đòi nợ nặng lãi. Nhớ dặn chúng... chăm sóc ả thật kỹ, tuyệt đối đừng để ả chết quá dễ dàng."
Lục phu nhân đứng một góc chứng kiến toàn bộ sự tàn độc và điên cuồng của đứa con chồng, sợ đến mức hai chân nhũn ra, lảo đảo bò dậy rồi bỏ chạy trối chết không dám ngoái đầu lại.
Chiều muộn hôm đó.
Mặc kệ đống hỗn độn bên ngoài vừa được dọn dẹp, Lục Húc Chi bế bổng tôi đặt lên chiếc giường êm ái trong phòng nghỉ VIP của cửa hàng. Anh cởi bỏ lớp áo khoác ngoài, áp sát tôi, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ tôi.
"Niệm Niệm, anh vừa cứu em một mạng đấy." Giọng anh khàn đặc, mang theo sự quyến rũ nguy hiểm chết người. "Bà Lục, hôm nay em định lấy gì để báo đáp vị hôn phu của mình đây?"