Bùm. Bùm. Bùm.
Tiếng bass dồn dập như búa tạ nện thẳng vào màng nhĩ, khiến ly nước trên mặt bàn gỗ sồi rung lên bần bật, nước sóng sánh trào ra ngoài.
Tôi day day thái dương, liếc nhìn đồng hồ treo tường.
Bảy giờ tối.
Đây là ngày thứ mười tôi dọn về khu biệt thự "Ngự Long Uyển" – nơi được mệnh danh là thiên đường nghỉ dưỡng yên tĩnh nhất thành phố.
Và cũng là ngày thứ mười, tôi bị tra tấn bởi cái gọi là "tình làng nghĩa xóm" quái thai này.
Tôi đứng dậy, gạt phăng tập tài liệu sang một bên, bước tới vén rèm cửa sổ sát đất.
Đập vào mắt tôi là một cảnh tượng chướng mắt đến cực điểm.
Trong khuôn viên sân vườn rộng 500 mét vuông thuộc sở hữu hợp pháp của tôi, đèn cao áp được dựng lên sáng trưng như sân khấu ca nhạc.
Bạch Vy – cô ả hotgirl mạng đang nổi đình đám với biệt danh "Nữ thần thuần khiết" – đang mặc một bộ bikini hai mảnh bé tí xíu, uốn éo tạo dáng bên cạnh hồ bơi riêng của tôi.
Xung quanh cô ta là một ê-kíp hùng hậu cả chục người.
Kẻ cầm đèn, kẻ quay phim, kẻ hắt sáng, tiếng cười nói hô hố vang vọng cả một góc trời.
Tàn thuốc lá, vỏ chai rượu vang vứt bừa bãi lên những khóm hoa hồng Juliet nhập khẩu mà tôi cưng như trứng mỏng.
Tôi cầm điện thoại, bấm số gọi cho ban quản lý khu biệt thự.
Chuông reo ba hồi, đầu dây bên kia mới có người bắt máy.
"Alo? Ai đấy?" Giọng gã đàn ông lè nhè, cợt nhả.
"Vương Cường, tôi cho anh đúng 5 phút."
Tôi gằn từng chữ, giọng lạnh như băng:
"Cho người xuống dọn dẹp ngay đám rác rưởi đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp trong sân nhà tôi. Nếu không, đừng trách tôi không nể tình."
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi tiếng cười khinh khỉnh vang lên:
"À, cô Thẩm đấy à? Cô lại làm quá lên rồi."
Hắn ta chép miệng, giọng điệu đầy vẻ dạy đời:
"Cô Bạch Vy là KOL triệu view, người ta chỉ mượn cảnh quay video quảng bá cho khu đô thị của chúng ta thôi mà. Hàng xóm láng giềng với nhau, cô nhường nhịn một chút thì mất miếng thịt nào đâu?"
Máu nóng dồn lên não, tôi siết chặt điện thoại:
"Sân vườn là tài sản riêng được ghi rõ trong sổ đỏ của tôi. Các người tự ý phá rào, xâm nhập trái phép, anh còn có mặt mũi bảo tôi nhường?"
"Ôi dào!" Vương Cường cắt ngang lời tôi, giọng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:
"Cái hàng rào đó chắn tầm nhìn ra hồ, phong thủy không tốt, tôi cho người dỡ đi là để thoáng khí cho cô đấy chứ. Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Tiếng ồn ào bên phía hắn vọng vào điện thoại, hình như đang nhậu nhẹt.
"Thôi nhé, tôi đang bận tiếp khách quý. Nếu cô thấy ồn thì đóng cửa lại, đeo nút tai vào."
Hắn dừng lại một chút, rồi cười khẩy đầy thách thức:
"Hoặc là... cô bán nhà dọn đi chỗ khác mà ở. Ở khu nhà giàu thì phải biết cách sống cho sang lên chứ, đừng có hẹp hòi như mấy bà bán cá ngoài chợ."
Tút. Tút.
Hắn cúp máy cái rụp.
Tôi nhìn màn hình điện thoại tối đen phản chiếu gương mặt mình.
Không giận dữ. Không gào thét.
Chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ đang len lỏi trong đáy mắt.
Được lắm. Muốn chơi luật rừng đúng không?
Tôi khoác chiếc áo lụa mỏng che đi bộ đồ ngủ, xỏ chân vào đôi dép lê, bước thẳng ra cửa.
Vừa bước ra đến sân, không khí nồng nặc mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào mũi.
Bạch Vy đang ưỡn ẹo tạo dáng "gợi cảm", thấy tôi xuất hiện thì khựng lại.
Cô ta liếc xéo tôi một cái, rồi quay sang cái điện thoại đang livestream, giọng nũng nịu chảy nước:
"Mọi người ơi, lại là bà cô hàng xóm khó tính ra gây sự này. Người đâu mà keo kiệt, Vy chỉ mượn cái hồ bơi chút xíu cũng không cho. Tội nghiệp Vy quá à~"
Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại của cô ta.
Kênh chat nhảy comment liên tục, toàn là những lời chửi rủa tôi và tâng bốc cô ta lên tận mây xanh.
Vương Cường từ đâu lật đật chạy tới.
Gã quản lý mặc bộ vest đồng phục xộc xệch, tay xách chai nước suối ân cần đưa cho Bạch Vy, nhưng khi quay sang tôi thì mặt hất lên tận trời.
"Cô Thẩm, cô ra đây làm gì? Đang lúc cao trào, cô đừng có làm mất hứng mọi người."
Tôi khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua đám người hỗn tạp như nhìn một đống rác rưởi cần phân loại:
"Tôi nói lần cuối. Cút khỏi đất nhà tôi."
Bạch Vy bĩu môi, ném cái khăn tắm xuống đất, bước tới trước mặt tôi.
Cô ta hất hàm, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích:
"Này bà chị, chị ghen tị với tôi à? Chị có tiền mua nhà thì sao chứ? Nhìn cái mặt chị xem, lạnh tanh như tảng băng, bảo sao không ai thèm ngó ngàng tới."
Cô ta cười hinh hích, chỉ tay vào Vương Cường:
"Tôi nói cho chị biết, anh Cường quản lý ở đây đã đồng ý cho tôi dùng cái sân này rồi. Chị mà còn lải nhải, tôi phốt chị lên mạng, cho cộng đồng mạng dạy dỗ chị cách làm người đấy."
Vương Cường đứng bên cạnh phụ họa, cười gian manh:
"Đúng đấy. Ở đây tôi là quản lý, tôi có quyền điều phối cảnh quan chung. Cô không phục thì cứ việc kiện."
Hắn bước tới gần tôi, hạ thấp giọng đe dọa:
"Nhưng mà tôi khuyên thật, đơn kiện của cô xếp xó cũng chẳng ai giải quyết đâu. Chống lại chúng tôi, cô không đủ trình."
Cả đám ê-kíp cười ồ lên như lũ kền kền đắc thắng.
Ánh đèn flash chớp liên hồi vào mặt tôi, chói lòa và đầy sự sỉ nhục.
Tôi gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt thếch.
"Được. Quản lý Vương nói hay lắm. Quyền điều phối cảnh quan nhỉ?"
Tôi không nói thêm nửa lời, quay lưng đi thẳng vào nhà trong tiếng cười chế giễu sau lưng.
Họ không biết rằng, nụ cười đó không phải là sự cam chịu.
Đó là nụ cười tiễn biệt.