Về đến phòng khách, tôi đóng sầm cửa kính cách âm, ngăn cách toàn bộ tiếng ồn dơ bẩn bên ngoài.
Tôi đi thẳng vào thư phòng, mở két sắt, lấy ra một tập hồ sơ dày cộm.
Trang đầu tiên là tấm bản đồ quy hoạch hạ tầng ngầm của thành phố, với chi chít những đường kẻ xanh đỏ.
Ngón tay tôi lướt trên bản đồ, dừng lại ngay tại vị trí lô đất của khu Ngự Long Uyển.
Một đường kẻ đỏ đậm chạy xuyên qua ngay dưới lòng đất, cắt ngang qua sân nhà tôi và... toàn bộ phần móng nhà của ả Bạch Vy.
Tôi mỉm cười.
Đây rồi. "Thanh bảo kiếm" thượng phương.
Tôi cầm điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc mà đã rất lâu rồi tôi không liên lạc.
Chuông reo rất lâu.
Khi tôi tưởng chừng như đầu dây bên kia sẽ không bắt máy, thì một giọng nói vang lên.
Trầm thấp. Khàn đặc. Mang theo sự ngái ngủ nhưng đầy uy quyền của một con dã thú vừa bị đánh thức.
"Thẩm Tư?"
Tiếng hít thở của người đàn ông qua điện thoại nghe rõ mồn một, trầm ổn và nguy hiểm.
"Em hiếm khi chủ động gọi cho tôi lúc nửa đêm thế này."
Tôi hít sâu một hơi, giọng nói trở nên dứt khoát:
"Giang Mặc, tôi cần anh giúp một việc."
Bên kia im lặng một giây, rồi tiếng cười khẽ vang lên.
Nghe như tiếng đá va vào nhau, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ chết người.
"Nói đi. Ai chọc giận em à?"
"Một con mèo hoang và một con chó giữ cửa không biết điều."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn vẫn đang nhảy nhót điên cuồng:
"Dự án cải tạo hệ thống thoát nước ngầm của thành phố đoạn qua khu Ngự Long Uyển. Kích hoạt ngay lập tức."
Giang Mặc dường như đang châm thuốc. Tôi nghe thấy tiếng bật lửa tách một cái, rồi tiếng rít thuốc chậm rãi.
"Dự án đó đang treo vì chưa giải phóng được mặt bằng. Em muốn làm ngay ngày mai?"
"Đúng. Ngày mai. Ngay sáng sớm mai."
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ:
"Lý do là: Phát hiện sự cố địa chất nghiêm trọng, cống ngầm thoát lũ khẩn cấp bị tắc nghẽn, nguy cơ sụt lún cao. Cần đào xới khẩn cấp để xử lý."
"Tàn nhẫn thật đấy."
Giọng Giang Mặc mang theo ý cười cợt nhả, nhưng tôi biết hắn đang rất phấn khích:
"Nhưng mà... tôi thích."
"Vậy anh sắp xếp đi. Tôi muốn đội ngũ mạnh nhất, thiết bị khủng nhất."
"Được. Bảy giờ sáng mai, đội cơ giới số 1 của Giang Thị sẽ có mặt. Tôi sẽ đích thân đến giám sát."
"Anh đích thân đến?" Tôi hơi ngạc nhiên.
Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn xây dựng số một thành phố, hắn rảnh rỗi đến mức đi xem đào cống sao?
"Sao? Không chào đón tôi à?"
Giọng hắn hạ thấp xuống vài tông, trở nên ám muội và đầy tính chiếm hữu:
"Đừng quên, Thẩm Tư. Tôi là thương nhân, không bao giờ làm ăn lỗ vốn."
"Anh muốn gì?"
"Em biết tôi muốn gì mà."
Hắn thủ thỉ, từng chữ như móc câu găm vào tim tôi:
"Xử lý xong việc của em, chúng ta sẽ tính chuyện thù lao. Và tôi không nhận tiền mặt."
Tai tôi nóng bừng lên.
Tên điên này, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó.
"Được. Chỉ cần anh làm gọn gàng."
"Yên tâm. Ngủ ngon nhé, bà xã tương lai."
Tôi cúp máy, quăng điện thoại lên ghế sofa.
Tim tôi đập nhanh hơn bình thường một chút.
Giang Mặc – con sói đầu đàn của giới kinh doanh, kẻ mà ai nghe tên cũng phải nể sợ ba phần.
Hắn theo đuổi tôi suốt ba năm nay, cuồng nhiệt và bá đạo, nhưng tôi luôn giữ khoảng cách.
Lần này, tôi chủ động dâng mỡ đến miệng mèo, e là khó mà thoát được.
Nhưng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Bạch Vy đang uốn éo hôn gió vào camera, tôi lại thấy cái giá này quá rẻ.
Tôi tắt đèn, rót cho mình một ly vang đỏ.
Đứng trong bóng tối, tôi nâng ly về phía đám người ồn ào ngoài kia.
"Cứ vui đi. Đêm nay là đêm cuối cùng rồi."