Sáu giờ ba mươi phút sáng.
Khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua tán cây, cả khu Ngự Long Uyển bỗng rung chuyển dữ dội như có động đất cấp 7.
Rầm rầm rầm!
Tiếng động cơ gầm rú của những cỗ máy khổng lồ xé toạc bầu không khí yên tĩnh, đánh bay tiếng chim hót buổi sớm.
Tôi tỉnh giấc, khoan thai bước xuống giường, vệ sinh cá nhân và pha cho mình một tách cà phê nóng.
Mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản.
Bên nhà hàng xóm, Bạch Vy đang ngủ nướng sau buổi livestream thâu đêm thì bị đánh thức một cách thô bạo.
Cô ta đầu bù tóc rối, mặt mộc sưng húp lao ra ban công, hét toáng lên bằng cái giọng chua loét:
"Cái quái gì thế này? Đứa nào? Đứa nào dám làm ồn bà mày ngủ!"
Nhưng tiếng hét của cô ta lọt thỏm giữa tiếng xích sắt nghiến xuống mặt đường nhựa ken két.
Mười chiếc xe xúc hạng nặng Caterpillar màu vàng chanh.
Ba xe cẩu siêu trường siêu trọng vươn cần trục cao ngất ngưởng.
Cùng một đội ngũ công nhân gần năm mươi người, mặc đồng phục bảo hộ màu cam sẫm có in logo "Tập đoàn Xây dựng Giang Thị" sau lưng.
Tất cả đang vây kín khu vực cổng nhà tôi và... bịt kín luôn lối ra vào nhà Bạch Vy.
Bụi mù mịt bay lên, che khuất cả một góc trời.
Từ xa, một chiếc Range Rover màu đen tuyền, hầm hố như một con quái vật từ từ tiến lại, rẽ đám đông sang hai bên.
Cửa xe mở ra.
Một đôi giày da thủ công bóng loáng chạm đất.
Giang Mặc bước xuống.
Hôm nay hắn không mặc vest, mà mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân xanh đầy nam tính.
Đeo kính râm đen, miệng ngậm một điếu thuốc chưa châm, khí chất vừa bụi bặm vừa áp bức đến nghẹt thở.
Đôi mắt hắn sau lớp kính râm quét qua đám bảo vệ khu biệt thự đang run rẩy đứng ngăn cản như nhìn một đám kiến cỏ.
Vương Cường hớt hải chạy tới từ chốt bảo vệ.
Quần áo xộc xệch, cà vạt lệch sang một bên, mặt cắt không còn giọt máu.
"Các... các anh làm cái gì vậy? Dừng lại! Dừng lại ngay!"
Hắn gào lên trong tuyệt vọng:
"Đây là khu biệt thự cao cấp tư nhân! Ai cho phép các người mang xe công trình vào đây phá hoại?"
Giang Mặc không thèm nhìn hắn lấy một cái.
Hắn đi thẳng đến bên cạnh tôi – người vừa bước ra cổng, tay vẫn cầm tách cà phê bốc khói nghi ngút.
Hắn tháo kính râm, cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến tôi rùng mình nhẹ:
"Chào buổi sáng. Đội quân của em đến rồi đây."
Tôi khẽ nhếch môi, đưa cho hắn tờ giấy phép thi công vừa in nóng hổi từ máy fax trong nhà.
Giang Mặc cầm tờ giấy, quay sang, vung tay ném thẳng tập hồ sơ vào mặt Vương Cường.
Bốp!
Tờ giấy đập vào mặt gã quản lý, rơi lả tả xuống đất.
"Mở to mắt chó ra mà nhìn cho kỹ."
Giọng Giang Mặc vang lên, không lớn nhưng đầy uy lực, khiến đám đông xung quanh im bặt:
"Theo quy hoạch hạ tầng trọng điểm của thành phố, khu vực sân vườn của căn biệt thự này và..."
Hắn giơ ngón tay thon dài, chỉ thẳng sang căn biệt thự xa hoa của Bạch Vy:
"...toàn bộ phần móng nhà bên cạnh nằm trên tuyến cống ngầm thoát lũ khẩn cấp bị tắc nghẽn nghiêm trọng."
Vương Cường run rẩy nhặt tờ giấy lên, mắt đảo như rang lạc.
Dấu đỏ chót của Sở Xây dựng và Ủy ban thành phố đập vào mắt hắn nhức nhối.
"Chúng tôi nhận lệnh thi công đào xới khẩn cấp để xử lý sự cố địa chất nguy hiểm, tránh sụt lún cho cả khu dân cư."
Giang Mặc nhếch mép cười, nụ cười tàn nhẫn:
"Yêu cầu di dời toàn bộ chướng ngại vật ngay lập tức. Bất kể là người, hay là chó."
Vương Cường lắp bắp, mồ hôi vã ra như tắm:
"Đào... đào xới? Nhưng mà... đào ở đâu?"
Tôi mỉm cười, bước lên một bước, chỉ tay vào cái hồ bơi mà tối qua Bạch Vy vừa tắm, và cả cái gara để đầy siêu xe của cô ta.
"Ngay chỗ đó. Chính xác là ngay dưới cái hồ bơi 'view triệu đô' đó."
"Và vì tính chất khẩn cấp..." Tôi cố tình kéo dài giọng, "Chúng tôi buộc phải đào sâu 5 mét, mở rộng phạm vi ra toàn bộ mặt tiền. Dự kiến thi công trong vòng... 3 tháng."
"Ba tháng?!"
Tiếng hét thất thanh vang lên từ ban công.
Bạch Vy điên cuồng chạy xuống lầu, không còn màng hình tượng gì nữa.
"Mày bị điên à? Con khốn kia! Mày định phá nhà tao sao?"
Cô ta lao tới định túm lấy tôi:
"Tao sẽ kiện mày! Fan của tao sẽ dìm chết mày! Mày biết tao là ai không?"
Nhưng cô ta chưa kịp chạm vào vạt áo tôi, đã bị một vệ sĩ cao to của Giang Mặc chặn lại, đẩy ngã dúi dụi xuống đất.
Tôi nhìn xuống cô ta, ánh mắt đầy sự thương hại:
"Cô Bạch, ăn nói cho cẩn thận. Đây là việc công, phục vụ lợi ích cộng đồng."
Tôi cúi thấp người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô ta:
"Nếu cô chống đối người thi hành công vụ, gây hậu quả nghiêm trọng cho an toàn thành phố, e là không chỉ mất cái nhà đi thuê này đâu, mà còn được vào tù bóc lịch đấy."
Bạch Vy cứng họng, mặt tái mét, môi run rẩy không nói nên lời.
Giang Mặc dường như đã hết kiên nhẫn. Hắn phất tay ra hiệu.
"Hành động."
Tiếng còi báo hiệu vang lên chói tai.
Tuýt!!!
Chiếc máy xúc gầu lớn đầu tiên vung cần, giáng một cú trời giáng xuống bức tường rào "nghệ thuật" mà Bạch Vy vừa xây lấn sang đất nhà tôi.
Rầm!
Bụi gạch vữa bắn tung toé. Bức tường sụp đổ trong nháy mắt.
Bạch Vy rú lên một tiếng thảm thiết, định lao vào ngăn cản nhưng bị hai công nhân to lớn cản lại như xách một con gà.
"Cô tránh ra! Gạch rơi vỡ đầu chúng tôi không chịu trách nhiệm!"
Tiếp đó, một chiếc máy khoan bê tông cỡ lớn bắt đầu hoạt động ngay sát vách phòng ngủ master của Bạch Vy.
Rè rè rè rè!!!
Tiếng khoan kinh hoàng vang lên, độ rung chấn mạnh đến mức khiến cửa kính cường lực nhà cô ta nứt toác một đường dài răng rắc.
"Dừng lại! Dừng lại ngay!"
Vương Cường gào thét trong vô vọng, hắn quay sang cầu cứu đám bảo vệ nhưng chẳng ai dám ho he:
"Tôi sẽ gọi chủ đầu tư! Các người không được làm thế! Đây là vô pháp vô thiên!"
Tôi nhấp một ngụm cà phê, vị đắng hòa quyện với vị ngọt nơi đầu lưỡi, thong thả nói:
"Cứ gọi tự nhiên."
Tôi nhìn Vương Cường bằng ánh mắt chế giễu:
"À quên nói cho anh biết, chủ đầu tư khu này vừa bán lại cổ phần quản lý sáng nay rồi."
Vương Cường sững người: "Cái... cái gì?"
"Và người mua lại..."
Tôi nghiêng đầu nhìn sang Giang Mặc.
Hắn đang đứng đó, đút tay túi quần, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ cưng chiều pha lẫn chiếm hữu trần trụi.
Hắn nhếch mép:
"Là tôi. Giang Mặc."
Giang Mặc bước tới, vỗ nhẹ vào má Vương Cường đang đờ đẫn:
"Và quyết định nhân sự đầu tiên của tôi là sa thải toàn bộ ban quản lý hiện tại vì tắc trách trong công tác an toàn địa chất. Anh có thể cút ngay bây giờ."
Vương Cường ngã phịch xuống đất, mặt xám ngoét như tro tàn.
Mất việc, đắc tội với Giang Thị, đời hắn coi như chấm hết.
Bên kia, chiếc gầu máy xúc đã múc lên mảng gạch đầu tiên của cái hồ bơi.
Soạt!
Bùn đất đen ngòm từ dưới cống trào lên, bốc mùi hôi thối nồng nặc bao trùm lấy cả căn biệt thự sang chảnh của Bạch Vy.
Cô ta ngồi bệt xuống đất, khóc lóc thảm thiết nhìn "thiên đường sống ảo" của mình biến thành bãi chiến trường lầy lội.
Tôi đứng đó, gió thổi bay tà áo lụa, cảm thấy không khí buổi sáng chưa bao giờ trong lành đến thế (tất nhiên là trừ cái mùi cống bên nhà hàng xóm).
Giang Mặc bất ngờ vòng tay qua eo tôi, siết chặt, kéo tôi sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai tôi, giọng nói khàn khàn đầy nguy hiểm:
"Xử lý xong rác rưởi rồi."
Bàn tay hắn trượt dọc sống lưng tôi, gây ra một luồng điện chạy dọc sống lưng:
"Giờ thì, tính chuyện thù lao của tôi đi chứ, bà xã?"
Tôi quay lại, chạm phải ánh mắt rực lửa của hắn.
Ở đó không có sự dịu dàng giả tạo, chỉ có dục vọng chiếm hữu nguyên thủy và sự nuông chiều vô điều kiện dành cho riêng tôi.
Tôi mỉm cười, kiễng chân lên:
"Vào nhà đi."
Bên ngoài, tiếng máy khoan vẫn gầm rú như một bản giao hưởng tuyệt vời nhất trần đời.