Ta tên Hứa Duy Nhất, là con gái của Trấn Bắc đại tướng quân Hứa Văn Viễn. Mẹ ta mất sớm, còn chưa kịp sinh thêm đứa nữa, nên ta trở thành đứa con duy nhất của cha.
Không hề khoa trương, cha ta thương yêu ta tận xương tủy.
Cụ thể đến mức độ nào ư?
Ta vừa mới sinh ra, cha đã chọn phu quân cho ta.
Cha nói, phu quân của ta nhất định phải đáng tin cậy, hơn nữa phải tình nguyện ở bên cạnh ta, lưu lại bên cạnh cha.
Thế là, cha nhận nuôi hơn 10 đứa trẻ mồ côi, chu cấp cơm ăn, đích thân truyền thụ võ nghệ, còn mời các sư phụ đến dạy chữ cho bọn họ.
Trải qua 1 năm quan sát, cha từ trong số đó chọn ra Chử Minh Lãng.
Một thiếu niên tuấn tú lớn hơn ta 7 tuổi.
Để cho tình cảm của chúng ta thêm sâu đậm, khi ta tròn 1 tuổi, cha đã đính ước cho chúng ta.
Từ đó, Chử Minh Lãng 8 tuổi bắt đầu đảm đương chức trách của một phu quân.
Việc đầu tiên khi nhậm chức, chính là nắm lấy tay ta, dạy ta học bước đi.
Bởi vì Chử Minh Lãng là người đã tồn tại ngay từ lúc bắt đầu.
Trong tiềm thức của ta, huynh ấy cũng giống như cha ta vậy, là một sự lựa chọn tất yếu của cuộc đời.
Ai cũng có thể rời đi, nhưng huynh ấy và cha ta thì nhất định phải ở lại.
Đây là nhận thức mà ta đã thiết lập từ khi còn nhỏ.
Chúng ta lớn lên ở Bắc Cương, tính cách phóng khoáng, không hề vặn vẹo e lệ.
Ta từng nhiều lần bày tỏ trước mặt cha: "Sau khi con cập kê, con sẽ thành thân với Minh Lãng ca ca."
Cha ta cười ha hả nói: "Đúng vậy, nhưng mà phải lớn lên trước đã."
Minh Lãng ca ca nhìn hai cha con ta cười.
Ta thầm cầu nguyện trong lòng, gia đình 3 người, mãi mãi dài lâu.
Nhưng chưa kịp đợi ta lớn lên, biến cố đã xảy ra.
Hoàng thượng muốn cha ta hồi kinh thuật chức.
Năm nào cha cũng đi, ta chẳng cảm thấy có gì khác biệt.
Nhưng năm nay cha nói, ta cũng 10 tuổi rồi, hãy đến kinh đô xem thử dáng vẻ nơi đó ra sao.
Thế là, cha đưa ta và Chử Minh Lãng cùng đi.