Vốn dĩ chúng ta và Tam công chúa không có giao tập gì.
Hoàng thượng muốn mời chúng ta ăn cơm, tục gọi là cung yến.
Cha dẫn chúng ta đi.
Trước khi khai yến, Hoàng thượng gọi cha đến nói chuyện.
Ta và Chử Minh Lãng liền đi dạo loanh quanh gần đó.
Có một cô nương đang thả diều.
Đó là một con bướm lớn, vỗ cánh bay chầm chậm lên cao, vô cùng xinh đẹp.
Ta nhìn đến say mê.
Cô nương ấy rất vui vẻ, nhưng chẳng bao lâu sau, vui quá hóa buồn.
Nàng ta giật dây quá mạnh, con diều đứt dây, mắc cạn trên cành cây.
Cây rất cao, nàng ta gấp gáp đến mức giậm chân.
Ta nhìn con diều, cảm thấy con bướm đẹp như vậy, quả thực không nên nằm mãi trên cây, liền xin Minh Lãng ca ca giúp đỡ.
Minh Lãng ca ca thoăn thoắt trèo lên cây, lấy con diều xuống đưa cho ta, để ta chuyển lại cho cô nương kia.
Huynh ấy không hề có một chút vượt giới hạn nào, cũng chẳng thèm nhìn cô nương ấy thêm một cái.
Không ngờ, huynh ấy lại lọt vào mắt xanh của nàng ta.
Nàng ta hỏi chúng ta là ai, ta thành thực trả lời.
Nàng ta lại không thèm nhìn ta, ngược lại mỉm cười nhìn Minh Lãng ca ca nói: "Ta là Tam công chúa được Phụ hoàng sủng ái nhất, một lát nữa chúng ta gặp lại nhé."
Tại cung yến, ta và Minh Lãng ca ca ngồi cùng nhau, sát bên cạnh cha.
Đồ ăn trong cung rất ngon.
Ta ra hiệu cho Minh Lãng ca ca ăn nhiều một chút, huynh ấy mỉm cười xoa đầu ta, tự mình ăn, cũng gắp cho ta.
Đang là một bữa cơm êm ấm, không ngờ Tam công chúa lại diễn một màn như thế.
Ta khóc lóc nói: "Tam công chúa, ta giúp ngươi cứu con diều bướm xuống, ngươi không cảm tạ ta, sao ngược lại còn đến cướp phu quân của ta chứ?"
Tam công chúa vội vàng lắc đầu với Hoàng thượng nói: "Phụ hoàng, không phải như vậy đâu, là Chử công tử giúp nhi thần."
Ta khóc nức nở giải thích: "Minh Lãng ca ca là phu quân của ta, ta bảo huynh ấy đi thì huynh ấy mới đi."
Thế là, cung yến đang hân hoan bỗng trở nên ngượng ngùng.
Đứa con gái độc nhất 10 tuổi của Trấn Bắc đại tướng quân và vị Tam công chúa được Hoàng thượng yêu thương nhất, đang tranh giành 1 nam tử.
Nói chính xác thì, Tam công chúa muốn cướp, Hứa Duy Nhất không nhường.
"Chử công tử, ngươi thấy thế nào?" Hoàng hậu cười ha hả mở lời.
Tam công chúa năm nay 16 tuổi, trong mắt Hoàng hậu, rõ ràng Chử Minh Lãng và Tam công chúa xứng đôi hơn, còn ta càng giống 1 đứa trẻ không muốn người khác cướp mất đồ của mình.
Chử Minh Lãng lễ phép đáp: "Khi tiểu nhân 8 tuổi, đã cùng Hứa tiểu thư định hạ hôn ước."
Huynh ấy chỉ nói một câu này, rồi không nói nữa.
Làm ta gấp đến độ không chịu được.
Minh Lãng ca ca, huynh nói thêm vài câu đi chứ, nói huynh thích ta, không phải ta thì không cưới đi.
Nói huynh muốn cả đời cùng ta ở Bắc Cương, bầu bạn bên cạnh cha ta cơ mà.
Nhưng Chử Minh Lãng chỉ đứng đó, không nói thêm nửa lời.
Một hồi lâu sau, Hoàng hậu gật đầu.
Chử Minh Lãng diện mạo tuấn tú, cử chỉ đoan trang, hơn nữa nghe lời huynh ấy nói, trái tim huynh ấy tịnh không lưu lại trên người Hứa cô nương. Giữa 2 người, càng giống như sự đơn phương tình nguyện của một bé gái hơn.
Đã như vậy, chi bằng thành toàn cho Tam công chúa.
Bà nhìn sang Hoàng thượng, ra hiệu có thể chọn nam nhân này, nhưng——
Tam công chúa vẫn luôn nhìn Chử Minh Lãng, hai mắt đẫm lệ.
Hoàng thượng nhận được tín hiệu, liền quay sang cha ta nói: "Hứa tướng quân à, thật có nhãn quang. Khanh xem, con gái của trẫm đã nhìn trúng con rể khanh chọn, khanh, có thể dứt bỏ thứ mình yêu thích không?"
Ta vừa định nói không được.
Cha ta đã ấn tay ta xuống, ngăn ta lại.
Cha nói: "Bẩm Hoàng thượng, Minh Lãng được thần thu dưỡng từ nhỏ. Trong lòng thần, nó vừa là con rể, vừa là con trai. Duy Nhất còn nhỏ, chưa hiểu chuyện tình cảm nam nữ là gì, 2 đứa chung đụng như huynh muội. Minh Lãng có thể lọt vào mắt Tam công chúa, là phúc khí của nó."
Cái gì cơ? Ta nhìn cha với ánh mắt tràn đầy khó tin.
Cha ta cúi đầu, né tránh ánh nhìn của ta.
Ta cũng khóc rồi, khác với tiếng nức nở nghẹn ngào của Tam công chúa, ta khóc ré lên thật to.
Hoàng hậu không đành lòng, bà nói: "Duy Nhất à, Minh Lãng ca ca của con đời này sẽ luôn là ca ca của con. Đời này, hắn sẽ luôn xem con là muội muội mà yêu thương."
"Minh Lãng ca ca thành ca ca, vậy ai sẽ làm phu quân của ta đây?" Ta tuy mới 10 tuổi, nhưng cũng không phải dạng dễ bị lừa gạt.
Hoàng hậu ngượng ngùng, bà đánh tráo khái niệm hòng dỗ dành ta.
Nhưng ta không ngốc, ta biết mình đã mất đi phu quân.
Bà rất áy náy, nhìn trái nhìn phải, rồi nhìn người bên cạnh, đột nhiên cất lời: "Ta bảo Hoàng thượng ban Lục hoàng tử cho con làm phu quân, có được không?"
Lục hoàng tử?
Nghe vậy, 1 bé trai mũm mĩm ngồi cạnh bà bèn bỏ đũa xuống. Nãy giờ hắn vẫn luôn tập trung tấn công đĩa sủi cảo của mình.
Hắn ngạc nhiên nhìn Hoàng hậu nói: "Mẫu hậu?"
Hoàng hậu vỗ vỗ lưng hắn để trấn an.
Hoàng thượng rất vui vẻ, ngài nói: "Rất tốt, rất tốt! Hứa Duy Nhất, Lục hoàng tử năm nay cũng 10 tuổi, vừa vặn bằng tuổi ngươi, tuổi tác tương đương mới xứng đôi."
Ta bĩu môi, định lên tiếng phản bác.
Cha ta bóp bóp tay ta, ta đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
Lục hoàng tử vừa lùn vừa mập! Nhìn lại vẻ phong thần tuấn lãng của Chử Minh Lãng xem, hắn làm sao mà sánh bằng chứ?
Nhưng cha ta không cho phép ta nói thêm lời nào, kéo ta quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Thế là, cha ta lên kinh thuật chức 1 chuyến, ta chỉ đi theo để góp vui, vậy mà đã bị hoàng thất tráo mất phu quân.
Hu hu.
Lục hoàng tử, hắn không phù hợp, hắn không chỉ mập, mà còn là hoàng tử. Hắn có thể cùng chúng ta trở về Bắc Cương sao?
Nhưng cha ta không cho ta nói.