Ta và Thái tử đại hôn vào năm 2 chúng ta 17 tuổi.
Muộn hơn 2 năm so với dự tính của Hoàng hậu.
Nguyên nhân nằm ở ta. Tuy ta rất thích ngắm dáng vẻ gầy đi, cao lên và đẹp ra của hắn.
Nhưng chỉ cần hắn đến gần, ta lại có phản ứng.
Bộ dạng Chử Minh Lãng hôn Tam công chúa năm đó đã để lại bóng ma tâm lý cho ta, ta luôn cảm thấy đàn ông làm vậy thật sự rất buồn nôn.
Ta sợ hắn lại gần ta, càng sợ hắn thè lưỡi ra với ta.
Hắn rất bất đắc dĩ, nhưng hắn chấp nhận. Từ chưa bao giờ ép buộc ta.
Cứ luôn túc trực bên cạnh ta, không xa không gần.
Cho đến 1 ngày của 2 năm sau, ta phát hiện hoa trồng trong ngự hoa viên của Thái tử phủ, đều là những loài hoa năm xưa ta từng hái.
Từng đóa từng đóa đang nở rộ thi nhau khoe sắc.
Giây phút đó, tim ta ngập tràn niềm vui bất ngờ, nhìn hắn cứ như nhìn thiên thần vậy.
Hắn nhân cơ hội đến gần ta, trong mắt ta lúc đó chỉ tràn ngập sự vui mừng hân hoan.
Chẳng hề có nửa điểm phòng bị nào.
Hắn, nhanh chóng cúi đầu xuống, áp môi hắn lên môi ta 1 cái.
Tốc độ rất nhanh, chỉ chạm nhẹ rồi tách ra.
Làm ta sửng sốt.
Sau đó, điều càng khiến ta kinh ngạc hơn là, ta cư nhiên không thấy buồn nôn chút nào, chỉ cảm thấy rất mềm mại.
Thế là, ta đưa tay giữ lấy hắn, bắt hắn phải dùng môi quét lên môi ta.
Không buồn nôn, rất mềm mại và có dòng điện xẹt qua.
Sau đó, trong sự chấn kinh của hắn, ta cười to không dứt.
Ta bình thường trở lại rồi.
Ánh mắt Thái tử cong lên như đóa hoa đang nở rộ: "Duy Nhất, chúng ta phải đại hôn càng sớm càng tốt."
Ta mỉm cười gật gật đầu.
Năm sau, ta hạ sinh 1 bé gái.
Đôi mắt to tròn đen lay láy, giống hệt bộ dáng của ta khi còn nhỏ.
Tất cả chúng ta đều yêu thích con bé, nhưng người cưng chiều con bé nhất chính là cha ta.
Cha ôm con bé chẳng muốn buông tay rời nửa bước.
Cha không về Bắc Cương nữa, mà ở lại kinh đô.
Hoàng thượng phong cho cha chức quan văn cao nhất trong quân đội.
Là Hoàng hậu đi xin cho cha, bà nói bên cạnh Thái tử phi không thể không có người thân.
Cha ta rất vui, dù sao cha cũng lớn tuổi rồi.
Dù có thế nào cũng không nỡ cách ta quá xa.
Ở kinh đô, Hoàng thượng ban cho cha 1 phủ đệ, nhưng mỗi ngày cha đều chạy qua Đông cung 2 chuyến.
Cũng chỉ vì muốn ngắm cháu ngoại nhỏ, thuận tiện ngó qua ta 1 chút.
Sau khi sinh, thân thể ta hồi phục rất tốt.
Tình cảm chung sống với Thái tử cũng vô cùng khăng khít, cha cảm thán: "May mà con không mắc phải căn bệnh của Tam công chúa."
Khi nhắc đến Chử Minh Lãng và những chuyện cũ.
Cha nói: "Khi con vừa chào đời, cha đã sợ con phải gả đi xa, nên muốn nuôi 1 đứa con rể từ bé cho con, để nó cùng con lưu lại bên cạnh cha, cùng cha trấn thủ Bắc Cương."
"Kết quả, là cha lặn lội đường xa vạn dặm nương tựa vào con, đồng hành cùng con gả đi xa, cùng con lưu lại kinh đô."
Ta cười: "Cha, đâu có gì khác biệt đâu, chỉ cần chúng ta không chia lìa, quản nó là ở đâu cơ chứ."
Cha ta ôm con gái ta cười xòa: "Vậy cũng đúng, kinh đô cũng được, Bắc Cương cũng xong, nơi nào có khuê nữ thì nơi đó là nhà."
Cô khuê nữ này chỉ con gái ta, cũng là chỉ ta.
Thái tử nhìn thấy 2 cha con ta ngọt ngào như vậy, nhịn không được cũng muốn gia nhập. Không cần sự cho phép, hắn ôm lấy ta, lại vòng tay ôm luôn cả cha ta: "Nhà có khuê nữ, ta sẽ thủ hộ."
Bị 1 gã đàn ông to xác ôm ấp, khóe miệng cha ta lại bắt đầu giật giật.
Con gái ta nhìn thấy cảnh tượng đó, toét miệng cười, hướng về phía cha ta và cha con bé, bập bẹ phát ra âm thanh đầu tiên trong đời: "Cha!"
—Hoàn—