Ta là Thái tử phi, Hoàng hậu cho ta chuyển vào Đông cung sớm.
Lý do vẫn như cũ——để bồi đắp tình cảm trước đại hôn.
Trong Đông cung cũng có 1 hồ cá, cũng nuôi cá cẩm ly.
Rất giống với cái hồ trong cung.
Thái tử ngồi bên hồ, ném bánh bao xuống: "Nhiều năm như vậy, việc ta thích làm nhất chính là lấy bánh bao cho cẩm ly ăn."
Ta đi đến ngồi cạnh hắn, tiện tay cầm lấy 1 cái bánh bao xé ra:
"Không phải ngươi không muốn làm Thái tử sao?"
Năm đó, sau khi ta đánh Nhị hoàng tử, ta đã hỏi hắn, Nhị hoàng tử khát khao muốn làm Thái tử như vậy, còn hắn có muốn không?
Hắn bảo hắn không muốn.
Nhưng bây giờ hắn đã là Thái tử rồi.
Ta có chút không cam lòng, cứ như bị lừa vậy.
Ta tối đa cũng chỉ có thể làm Lục hoàng tử phi thôi, không làm được Thái tử phi đâu.
Nghe ra sự tủi thân trong giọng nói của ta, hắn mỉm cười ôm ta vào lòng.
Dịu dàng nói: "Đừng giận, ta là vì muội mới đồng ý làm Thái tử đấy."
Hắn nói, vốn dĩ hắn không muốn làm Thái tử. Đó là vì hồi nhỏ hắn đi tìm Nhị ca chơi, bắt gặp Quý phi phát điên. Bà ta không ngừng xô đẩy Nhị ca, trách hắn không tranh khí; miệng bà ta nguyền rủa Hoàng thượng vong ân phụ nghĩa, hứa hẹn vị trí Hoàng hậu lại giao cho người khác; hứa lập con trai bà ta làm Thái tử, cuối cùng cũng tính kế đưa cho người khác; bà ta hỏi Hoàng thượng sao có thể tàn nhẫn như vậy, rõ ràng là nhà ngoại bà ta nâng đỡ ngài lên ngôi vị.
"Lúc đó, Nhị ca cũng chưa lớn, huynh ấy cứ quỳ ở đó không hé răng nửa lời, cho đến khi mẫu phi của huynh ấy thần trí không rõ. Huynh ấy thề sẽ đi tranh, tranh đoạt ngôi vị Thái tử."
Mắt Thái tử đỏ hoe: "Nhị ca vốn là 1 đứa trẻ vui vẻ, sau khi đi tranh đoạt ngôi vị Thái tử liền trở thành 1 kẻ thối nát."
"Ta lúc ấy cảm thấy là Mẫu hậu của ta đã cướp đi vị trí của mẫu phi huynh ấy, nên ta mặc kệ huynh ấy bắt nạt ta, xem như là sự bù đắp đối với mẹ con huynh ấy."
Thái tử kể, sau này ta bị Nhị hoàng tử trào phúng, hắn rất tức giận, lén lút đi hỏi Mẫu hậu, tại sao lại đi cướp vị trí của Quý phi, đẩy mẹ con họ vào thế bất nghĩa?
Kết quả, Mẫu hậu nói với hắn, bà cũng chẳng thèm làm Hoàng hậu, càng không muốn gả cho Phụ hoàng, tất cả đều là do Hoàng thượng khăng khăng làm theo ý mình.
Mẫu hậu còn nói, nếu thật sự tức giận, thì hãy đi mà tranh giành. Bằng không hắn làm vậy sẽ có lỗi với tất cả mọi người.
Hắn nắm lấy tay ta nói: "Duy Nhất, Mẫu hậu nói đúng, ta chỉ có tiến lên phía trước, mới xứng đáng với muội, xứng đáng với Tam tỷ, thậm chí là xứng đáng với Mẫu hậu."
Ta ngẫm nghĩ 1 chút, hắn nói đúng thật.
Nhị hoàng tử không dám chọc Thái tử, nhưng lại dám ức hiếp Lục hoàng tử.
Nói toẹt ra, không phải là dựa vào cái vị trí đó hay sao?
Quyền lực cực kỳ quan trọng.
Bất luận là Thái tử, hay là Nhị hoàng tử, hoặc là những hoàng tử khác lên làm Hoàng thượng, 3 người chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm.
Cho dù Hoàng hậu có trở thành Thái hậu, cũng có thể bị giam lỏng.
Cha ta nói, Chử Minh Lãng thực ra vẫn luôn âm thầm đi lại rất gần với Thái tử.
Nếu Thái tử lên ngôi, ta khó tránh khỏi sẽ trở thành thiếp thất của Chử Minh Lãng, còn số phận của Tam công chúa sẽ ra sao, lại càng không dám tưởng tượng.
Nếu Nhị hoàng tử lên ngôi, với sự oán hận ngút trời của Quý phi, chắc chắn bà ta sẽ không tha cho Hoàng hậu và Lục hoàng tử.
Lục hoàng tử phải làm Trữ quân mới được.
"Ngươi muốn bảo vệ ta, đâu nhất thiết phải bắt ta làm Thái tử phi của ngươi chứ?"
"Muội không muốn ở bên cạnh ta sao?" Hắn chớp chớp hàng lông mi dài quyến rũ ta.
Tim ta đập rộn lên, quá đẹp rồi, ta nghẹn giọng thừa nhận: "Muốn chứ."
"Nhưng ngươi sẽ có rất nhiều phi tử, còn bắt ta quản lý giúp ngươi nữa, ta sợ ta tức giận lên sẽ có lỗi với ngươi." Ta bổ sung thêm.
Hắn cười lớn, ôm ta chặt hơn: "Sẽ không đâu."
"Ta và Phụ hoàng không giống nhau. Phụ hoàng nạp thêm phụ nữ vào hậu cung là để kìm hãm lẫn nhau, cũng là để gia tăng con cái."
"Ta thì không cần. Nếu có người thích hợp làm Hoàng đế hơn ta, ta sẽ nhường ngôi; nếu con của ta không thích hợp để kế vị, thì chọn người khác trong dòng tộc."
"Ta không muốn chiếm đoạt, ta chỉ muốn thủ hộ."
Hu hu, ta ôm lấy cánh tay hắn khóc rống lên: "Không được nhường cho người khác, ngươi sẽ là vị Thái tử tốt nhất, vị Hoàng đế tốt nhất, vị Phụ hoàng tốt nhất. Ngươi phải nỗ lực lên, không được nhượng bộ!"
Hắn trầm giọng cười: "Được."