
Nguyệt Mộng Thư
Tiệc đầy tháng của con gái vừa tan, tôi phát hiện toàn bộ phong bì mừng và khóa vàng họ hàng tặng đều biến mất. Tôi vội định báo cảnh sát bắt trộm, mẹ chồng lại đứng bên cạnh nói mỉa: “Báo cảnh sát làm gì? Tiền với vàng đó, tôi mang cho con trai của chị chồng cô rồi!” Tôi tức đến nghẹn thở. “Đó là quà đầy tháng của con gái tôi. Bà dựa vào đâu mà lấy?” Mẹ chồng đảo mắt, nhìn con gái tôi trong nôi bằng ánh mắt ghét bỏ. “Chỉ là một đứa con gái vô dụng, đeo khóa vàng làm gì? Nó xứng à?” “Thầy nói cháu trai vàng ngọc của tôi năm nay phạm Thái Tuế, phải mượn mệnh của nó để chắn tai họa. Một đứa con gái vô dụng được thay cháu tôi đỡ hạn, đó là phúc mấy đời của nó!” Tôi tức đến rơi nước mắt, quay sang nhìn chồng mình, Trần Vĩ. Trần Vĩ mất kiên nhẫn xua tay. “Thôi đủ rồi. Chị anh chỉ có mỗi đứa con trai đó thôi. Con gái mình bớt chút phúc thì chết được à? Đừng ở đây chọc mẹ anh tức nữa.” Tôi bế con gái lên, cười lạnh nhìn cả nhà họ. “Được. Số tiền này coi như tiền mua mạng để tôi nhìn rõ bộ mặt nhà các người. Sáng mai gặp ở văn phòng đăng ký ly hôn.”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương