Nhà máy dệt bỏ hoang phía tây thành phố nằm ở nơi hẻo lánh, xung quanh toàn cỏ dại.
Tôi đỗ xe ở chỗ kín, tay siết chặt cây gậy bóng chày tìm được trong cốp xe.
Cảnh sát đã bố trí xung quanh. Viên cảnh sát dẫn đội ra hiệu cho tôi vào thương lượng trước để thu hút sự chú ý.
Tôi hít sâu một hơi, đá tung cánh cửa sắt lỏng lẻo.
Âm thanh lớn vang vọng trong nhà xưởng, khiến mấy người bên trong giật mình.
Giữa nhà xưởng trống trải, mẹ chồng đang ngồi trên một chiếc ghế cũ.
Bà ta ôm con gái tôi mới đầy tháng trong lòng.
Con bé có lẽ đã khóc quá lâu, giọng khàn đặc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Mẹ chồng đầy vẻ mất kiên nhẫn, lại còn giơ tay cấu mạnh vào cánh tay con bé.
“Khóc khóc khóc! Đồ con gái xui xẻo. Khóc nữa tao bóp chết mày!”
Trần Vĩ đứng bên cạnh hút thuốc, thờ ơ với tình trạng thảm thương của con gái.
Thấy tôi bước vào, mắt Trần Vĩ sáng lên, ném đầu thuốc xuống rồi đi tới.
“Tiền đâu? Mang tới chưa?”
Mắt tôi đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bàn tay mẹ chồng đang đè lên cánh tay con gái. Lý trí của tôi hoàn toàn đứt đoạn.
Tôi không thèm để ý Trần Vĩ, giơ gậy bóng chày lao thẳng về phía mẹ chồng.
“Con súc sinh già, bà dám cấu con bé!”
Trần Vĩ thấy vậy muốn lao tới cản tôi.
Tôi trở tay vụt một gậy vào ống chân anh ta.
Trần Vĩ hét thảm một tiếng, ôm chân quỳ sụp xuống đất.
Tôi nhân cơ hội lao đến trước mặt mẹ chồng, túm tóc bà ta, đá cả người lẫn ghế lật xuống đất.
Con gái trượt khỏi tay bà ta, tôi vững vàng đỡ lấy, ôm chặt vào lòng.
“Niếp Niếp, mẹ đến rồi. Không sợ, không sợ nữa.”
Tôi run rẩy hôn lên trán con gái, nước mắt trào ra.
Mẹ chồng lăn lộn dưới đất, gào lên.
“Ôi giết người rồi! Trời đất đảo lộn rồi! Con dâu đánh mẹ chồng rồi!”
Đúng lúc này, cảnh sát mai phục xung quanh xông vào, vây chặt Trần Vĩ và mẹ chồng.
“Cảnh sát đây, không được động đậy!”
Tiếng còng tay vang lên giòn tan, khóa vào cổ tay mẹ chồng.
Mẹ chồng hoảng hốt, ngồi dưới đất ăn vạ.
“Đồng chí cảnh sát, các anh bắt nhầm người rồi! Tôi là bà nội ruột của nó, tôi bế cháu gái mình thì phạm pháp gì? Là con đàn bà điên này, nó không chỉ bất hiếu mà còn cầm gậy đánh chúng tôi. Các anh phải bắt nó mới đúng!”
Viên cảnh sát dẫn đội lạnh mặt quát nghiêm khắc:
“Bớt nói nhảm. Các người bị nghi ngờ tống tiền, bắt cóc và mua bán trẻ em. Có gì về đồn rồi nói!”
Trần Vĩ không màng cơn đau ở chân, bò lết đến bên chân tôi.
Anh ta ôm lấy chân tôi, vừa khóc vừa van xin, nước mũi nước mắt lem luốc.
“Hiểu Yến, Hiểu Yến, anh sai rồi. Mẹ anh chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Bà không thật sự muốn hại con đâu, chỉ dọa em thôi. Chúng ta là người một nhà mà. Em mau nói với cảnh sát đây là hiểu lầm đi. Nếu anh và mẹ anh ngồi tù, sau này con đi thi công chức hay vào biên chế sẽ bị ảnh hưởng thẩm tra lý lịch đấy!”
Tôi nhìn người đàn ông này, chỉ thấy ghê tởm.
Tôi nhấc chân đá anh ta ra không chút thương tiếc.
“Trần Vĩ, đừng lấy con ra bắt cóc đạo đức tôi. Có loại bố và bà nội từng định bán nó đi như các người, đó mới là vết nhơ lớn nhất đời con bé!”
Tôi cười lạnh, ánh mắt lạnh buốt.
“Hiểu lầm? Các người xông vào nhà người khác, cố ý gây thương tích, bắt cóc tống tiền. Tôi không những sẽ không hòa giải riêng, mà còn mời luật sư giỏi nhất để các người ngồi tù mọt gông!”
Mặt Trần Vĩ trắng bệch, ngã phịch xuống đất.
Mẹ chồng vẫn chưa biết sống chết, tiếp tục chửi rủa.
“Trương Hiểu Yến, đồ đàn bà độc ác! Cô không được chết yên đâu! Cô dám đưa tôi vào tù, tôi làm ma cũng không tha cho cô!”
Tôi ôm con gái đi ra khỏi nhà xưởng.
“Vậy thì bà cứ xuống địa ngục mà chờ tôi.”
Ánh mặt trời xuyên qua mây, chiếu lên người tôi và con gái.
Cơn ác mộng này cuối cùng cũng sắp kết thúc.
Còn địa ngục thuộc về bọn họ, bây giờ mới thật sự bắt đầu.