Đến lúc đặt vé máy bay, tôi gặp vấn đề đầu tiên.
“Thưa anh, chuyến bay ngày 30 tháng 12 sang Dubai hiện rất đông khách. Hạng nhất chỉ còn năm chỗ.”
Tiểu Trương của công ty du lịch nói qua điện thoại.
Tôi giật mình.
“Thế còn hạng thương gia?”
“Cũng chỉ còn bảy chỗ, nhưng giá chỉ bằng một nửa hạng nhất.”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi vẫn quyết định đặt hạng nhất.
Đây là chuyến du lịch đặc biệt của cả gia đình.
Tôi muốn mọi chi tiết đều phải thật hoàn hảo.
“Vậy đặt năm vé hạng nhất.”
Sau khi cúp máy, tôi lập tức lo thủ tục hộ chiếu và visa cho mọi người.
Đóa Đóa chưa từng làm hộ chiếu nên phải làm mới.
Hộ chiếu của mẹ thì đã hết hạn, cũng phải đổi.
Mất tròn một tháng mới hoàn tất tất cả giấy tờ.
Trong khoảng thời gian đó, tôi cũng xin nghỉ phép năm ở công ty.
Cuối năm vốn là thời điểm bận rộn nhất, nhưng tôi vẫn kiên quyết dành thời gian cho gia đình.
“Trần Phong, cậu xin nghỉ đúng lúc này thì mấy dự án đang làm sẽ thế nào?”
Giám đốc bộ phận cau mày hỏi.
“Tôi đã sắp xếp cả rồi. Tiểu Lý với Tiểu Vương sẽ tiếp quản. Có việc gấp tôi vẫn có thể xử lý từ xa.”
Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cuối cùng cũng ký duyệt.
Về đến nhà, tôi in vé máy bay và giấy xác nhận đặt khách sạn rồi dán lên tủ lạnh.
Mỗi lần đi ngang nhìn thấy, trong lòng tôi lại tràn đầy mong đợi.
Tiểu Nhã bắt đầu nghiên cứu cẩm nang mua sắm ở Dubai.
Mẹ thì lo không quen đồ ăn bên đó.
Còn Đóa Đóa ngày nào cũng hỏi:
“Bố ơi, còn bao nhiêu ngày nữa là mình được đi Dubai?”
Đúng hai tuần trước ngày khởi hành, anh trai tôi, Trần Cường, bỗng ghé nhà.
“Nghe nói nhà chú sắp sang Dubai ăn Tết à?”
Anh ngồi trên sofa, giọng hơi chua chát.
“Ừ, đưa bố mẹ với Đóa Đóa đi mở mang tầm mắt.”
Tôi rót cho anh một ly trà.
“Hết bao nhiêu?”
“Khoảng hai trăm nghìn.”
Sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Hai trăm nghìn?”
“Tiểu Phong, chú tiêu tiền cũng quá mạnh tay rồi đấy. Bố mẹ lớn tuổi thế này, ngồi máy bay lâu như vậy chịu nổi không?”
“Em đã sắp xếp hết rồi. Hạng nhất rất thoải mái, mà điều kiện y tế ở Dubai cũng rất tốt.”
“Thế cũng chẳng cần tốn nhiều tiền vậy. Trong nước thiếu gì chỗ để chơi, nhất định phải chạy ra nước ngoài à?”
Giọng anh càng lúc càng nặng nề.
Tôi biết trong lòng anh không cân bằng.
Anh lớn hơn tôi ba tuổi nhưng thu nhập luôn thấp hơn.
Mấy năm nay sự nghiệp tôi phát triển tốt, ít nhiều khiến anh nảy sinh ghen tị.
“Anh à, đây chỉ là chút tấm lòng của em. Bao năm bận công việc, em rất ít khi ở bên gia đình, nên muốn nhân dịp này bù đắp.”
Anh không nói thêm gì nữa, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi.
Ngược lại, chị dâu Vương Phương tỏ ra vô cùng hứng thú.
“Dubai có phải rất xa hoa không? Chị xem trên TV thấy khách sạn ở đó cứ như cung điện.”
“Đúng vậy. Nhà em đặt khách sạn Burj Al Arab.”
Tôi lấy điện thoại cho chị xem ảnh.
“Đúng là có tiền thích thật.”
Chị dâu thở dài đầy ngưỡng mộ.
Tối hôm đó sau khi họ về, Tiểu Nhã nói với tôi:
“Em thấy chị dâu có ý gì đó.”
“Ý gì?”
“Biểu cảm ngưỡng mộ của chị ấy… không giống chỉ đơn thuần chúc mừng.”
Khi ấy tôi không để tâm, chỉ nghĩ đó là cảm xúc bình thường giữa người thân.
Không ngờ câu nói ấy sau này lại thành sự thật.