Còn một tuần nữa là khởi hành, tôi bắt đầu chuẩn bị danh sách hành lý cho cả nhà.
Tháng mười hai ở Dubai tuy là mùa đông nhưng nhiệt độ vẫn hơn hai mươi độ, nên phải mang quần áo mùa hè.
Tôi mua cho Đóa Đóa mấy chiếc váy xinh xắn.
Chuẩn bị quần áo thoải mái cho bố mẹ.
Tiểu Nhã thì háo hức mua hẳn mấy bộ đồ mới để chụp ảnh.
“Bố ơi, phòng mình ở Dubai thật sự có cửa sổ nhìn ra biển hả?”
Đóa Đóa ôm bộ đồ bơi mới mua hỏi tôi.
“Tất nhiên rồi. Còn nhìn thấy cả khách sạn Burj Al Arab và tháp Burj Khalifa nữa.”
Đóa Đóa vui mừng xoay một vòng.
“Tuyệt quá! Con sẽ chụp thật nhiều ảnh khoe với các bạn.”
Mẹ tôi vẫn lo chuyện ăn uống.
“Bên đó mình ăn có quen không? Nghe nói toàn nhà hàng Halal.”
“Mẹ yên tâm. Dubai là thành phố quốc tế, món gì cũng có. Khách sạn cũng có nhà hàng Trung Quốc.”
Tôi đã tìm hiểu từ trước.
“Con còn đặt sẵn mấy nhà hàng Hoa rất ngon, đảm bảo mọi người ăn quen.”
Bố tôi thì rất thản nhiên.
“Ra ngoài thì có gì ăn nấy, đừng kén chọn.”
Đúng lúc cả nhà đều đang mong chờ chuyến đi này, Vương Phương lại đến.
Lần này chị ta không đi cùng Trần Cường.
Mà đến một mình.
“Tiểu Phong.”
“Chị có chuyện muốn bàn với em.”
“Có chuyện gì vậy chị dâu, chị cứ nói đi.”
“Là thế này, bên nhà mẹ chị có hai đứa cháu trai, một đứa mười lăm tuổi, một đứa mười hai tuổi, cả hai đều chưa từng ra nước ngoài. Nghe nói nhà em sắp đi Dubai nên chúng nó ngưỡng mộ lắm.” Vương Phương ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Em xem có thể cho hai đứa đi cùng được không? Chi phí bên chị sẽ tự lo.”
Tôi sững người.
“Chị dâu, chuyện này…” Tôi có chút khó xử. “Lịch trình của bọn em đã sắp xếp xong hết rồi, khách sạn cũng đặt theo đúng năm người.”
“Khách sạn thì kê thêm giường là được, hai đứa nhỏ ngủ chen nhau cũng không sao. Còn vé máy bay thì bên chị mua hạng phổ thông.” Giọng Vương Phương đầy vẻ chân thành. “Tiểu Phong, em cũng biết điều kiện kinh tế nhà chị không bằng nhà em. Cơ hội được ra nước ngoài thế này hiếm lắm.”
Tiểu Nhã nghe thấy cuộc nói chuyện từ trong bếp, liền bước ra.
“Chị dâu, không phải bọn em không muốn giúp. Chỉ là đưa trẻ con ra nước ngoài làm thủ tục rất phiền phức, với lại…”
“Thủ tục bên chị tự làm, hộ chiếu với visa đều có sẵn rồi.” Vương Phương cắt ngang lời Tiểu Nhã. “Chị chỉ muốn hai đứa nhỏ được theo mọi người ra ngoài mở mang tầm mắt.”
Trong lòng tôi vô cùng mâu thuẫn.
Xét về lý trí, đột nhiên thêm hai đứa trẻ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch của chúng tôi.
Hơn nữa, đây vốn là chuyến du lịch gia đình mà tôi đã dày công chuẩn bị, mục đích chỉ là để năm người chúng tôi có thể ở bên nhau thật trọn vẹn.
Nhưng về tình cảm, lời Vương Phương cũng không phải không có lý.
Hai đứa trẻ quả thật rất hiếm khi có cơ hội như thế này, tôi cũng không nỡ từ chối thẳng.
“Hay thế này đi chị dâu, để em hỏi lại phía khách sạn xem có thể điều chỉnh phòng vào phút chót được không. Nếu được thì mình sẽ bàn tiếp chuyện sắp xếp.”