Vương Phương lập tức nở nụ cười.
“Tốt quá! Chị biết ngay Tiểu Phong là người trọng tình nghĩa nhất mà. Hai đứa nhỏ biết tin chắc vui lắm.”
Sau khi chị ta rời đi, Tiểu Nhã rõ ràng không vui.
“Sao anh lại đồng ý?”
“Đây chẳng phải làm chuyện hồ đồ sao?”
“Anh cũng đâu có đồng ý hẳn. Anh chỉ nói sẽ xem tình hình trước thôi.”
“Anh không hiểu tính chị dâu đâu. Một khi chị ấy đã mở miệng thì chắc chắn đã chuẩn bị sẵn cả rồi. Anh vừa mềm lòng một chút là chuyện này coi như đã xong.”
Lời của Tiểu Nhã khiến tôi bắt đầu thấy hối hận.
Tôi lập tức gọi điện cho khách sạn bên Dubai hỏi về việc thêm phòng.
Kết quả, phía khách sạn thông báo dịp đón năm mới đã kín phòng từ lâu, hoàn toàn không còn phòng trống.
Lúc ấy tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi định sáng hôm sau sẽ nói rõ tình hình với Vương Phương.
Không ngờ ngay tối hôm đó, anh trai tôi, Trần Cường, đã gọi điện tới.
“Tiểu Phong, Phương Phương nói với anh chuyện đưa hai đứa nhỏ đi rồi. Anh thấy rất ổn, vừa hay cho hai đứa cháu được mở mang tầm mắt.”
“Anh, là thế này, em vừa hỏi phía khách sạn…”
“Khách sạn với chả khách sạn gì. Cùng lắm thì chen chúc một chút thôi. Đi ra ngoài thì chịu khó một chút có sao đâu.” Giọng Trần Cường vô cùng dứt khoát. “Hơn nữa đều là người một nhà, chẳng lẽ em còn tính toán với chị dâu mấy chuyện nhỏ nhặt này?”
Bị anh nói như vậy, ngược lại tôi lại thấy khó xử.
“Được rồi… để em nghĩ thêm cách khác vậy.”
Cúp máy xong, Tiểu Nhã trừng mắt lườm tôi.
“Anh đúng là mềm lòng quá rồi. Giờ thì hay lắm, chuyến đi của bảy người… nghĩ thôi cũng đủ đau đầu.”