“Xin lỗi.”
“Gia đình tôi có ba người không đi nữa.”
Khoảnh khắc câu nói ấy cất lên.
Tôi có cảm giác cả thế giới bỗng im phăng phắc.
Nhân viên soát vé sững sờ.
Sắc mặt Vương Phương lập tức trắng bệch.
Bốn đứa trẻ ngơ ngác nhìn những người lớn xung quanh.
“Tiểu Phong…”
“Em nói gì vậy?”
Giọng Vương Phương khẽ run lên.
Tôi quay người nhìn chị ta.
“Chị dâu.”
“Em nói là nhà em có ba người không đi nữa.”
“Em điên rồi sao?”
“Chuyến du lịch hai trăm nghìn tệ, nói không đi là không đi thật à?”
Giọng Vương Phương bỗng cao vút.
Tôi bình tĩnh đáp:
“Đúng vậy.”
“Hai trăm nghìn tệ là tiền của em.”
“Em bỏ tiền thì em quyết định.”
Tiểu Nhã lặng lẽ siết chặt tay tôi.
Cô ấy hiểu quyết định của tôi.
“Thưa anh…”
“Anh chắc chắn muốn hủy vé chứ ạ?”
Nhân viên soát vé dè dặt hỏi.
“Chắc chắn.”
“Phiền cô giúp tôi hủy ba vé hạng nhất.”
Tôi đưa cho cô ấy ba tấm vé.
Một của Trần Cường.
Một của Vương Phương.
Và một tấm vé hạng nhất mua dư.
Đúng vậy.
Tôi đã nói dối.
Ngay từ đầu, chúng tôi vốn không hề có hai vé hạng phổ thông dành cho bốn đứa trẻ.
Thứ tôi chuẩn bị từ đầu là bảy vé hạng nhất.
Bao gồm cả phần của Trần Cường và Vương Phương.
Tôi muốn dành cho cả gia đình một chuyến du lịch thật hoàn hảo.
Cũng muốn để anh trai và chị dâu cảm nhận thế nào là sự tôn trọng và chu đáo thật sự.
Nhưng những gì Vương Phương làm…
Đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của tôi.
“Tiểu Phong!”
“Em không thể làm như vậy!”
“Bọn trẻ đều đã đến đây rồi, vé máy bay cũng mua rồi mà!”
Vương Phương bắt đầu cuống lên.
“Vé máy bay?”
Tôi cười lạnh.
“Mọi người mua vé của hãng hàng không nào?”
“Số ghế là bao nhiêu?”
Vương Phương lập tức cứng họng.
Bởi chị ta vốn chưa từng mua vé cho bốn đứa trẻ.
Chị ta cho rằng chỉ cần đưa người đến sân bay.
Tôi nhất định sẽ mềm lòng.
Nhất định sẽ tìm cách giải quyết.
“Trần Cường.”
“Vương Phương.”
“Hai người về đi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh trai.
“Chuyến đi này…”
“Chỉ cần năm người nhà chúng tôi là đủ.”
Mặt Trần Cường đỏ bừng.
“Tiểu Phong!”
“Ý em là gì?”
“Khinh thường bọn anh đúng không?”
“Không phải khinh thường.”
“Là thất vọng.”
Nói xong câu đó.
Tôi nắm tay Tiểu Nhã.
Dắt Đóa Đóa bước thẳng về phía cổng lên máy bay.
Bố mẹ cũng lặng lẽ đi theo.
Phía sau, tiếng gào thét gần như mất kiểm soát của Vương Phương vang vọng khắp sảnh sân bay.
“Trần Phong!”
“Em cứ chờ đấy!”
“Chuyện này chưa xong đâu!”