Ngồi trong khoang hạng nhất, Đóa Đóa hào hứng ngắm những tầng mây trắng bên ngoài cửa sổ.
“Bố ơi, mình thật sự sắp đến Dubai rồi hả?”
“Đúng vậy.”
Tôi xoa nhẹ mái tóc con bé.
“Công chúa nhỏ của bố.”
Tiểu Nhã tựa đầu lên vai tôi.
“Ông xã, em ủng hộ quyết định của anh.”
“Có những giới hạn tuyệt đối không thể nhượng bộ.”
Mẹ tôi vẫn còn có chút lo lắng.
“Tiểu Phong, làm vậy… có ảnh hưởng đến tình cảm anh em của hai đứa không?”
Tôi bình thản đáp:
“Mẹ.”
“Có những mối quan hệ không đáng để cố gắng giữ gìn.”
“Người nhà thật sự sẽ không bao giờ tính toán với nhau như vậy.”
Máy bay từ từ cất cánh.
Chuyến du lịch gia đình mà chúng tôi mong chờ bấy lâu cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Không còn gánh nặng.
Không còn những mối quan hệ rắc rối.
Chúng tôi có thể toàn tâm toàn ý tận hưởng khoảng thời gian ở bên nhau.
Ba ngày ở Dubai.
Cả nhà được ở trong khách sạn Burj Al Arab mà tôi hằng mơ ước.
Được ngắm màn pháo hoa rực rỡ dưới tòa tháp Burj Khalifa.
Được cưỡi lạc đà giữa sa mạc.
Được dạo khu chợ vàng và mua rất nhiều quà lưu niệm.
Ngày nào Đóa Đóa cũng vui đến mức không khép miệng lại được.
Con bé chụp vô số ảnh.
Bố mẹ tôi cũng hoàn toàn thả lỏng.
Lần đầu tiên trong đời được tận hưởng một chuyến du lịch sang trọng như vậy.
Điều quan trọng nhất là…
Tôi và Tiểu Nhã dường như đã tìm lại cảm giác của những ngày mới yêu.
Không còn chuyện vặt làm phiền.
Không còn người ngoài xen vào.
Chúng tôi chỉ cần dành trọn thời gian cho nhau.
Đêm giao thừa.
Cả nhà đứng dưới chân tháp Burj Khalifa.
Ngắm những chùm pháo hoa rực rỡ nở tung trên bầu trời đêm.
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh đã mang đến cho chúng ta những ký ức đẹp như vậy.”
Tiểu Nhã vừa khóc vừa nói.
Tôi ôm cô ấy thật chặt.
“Đó là điều anh nên làm.”