Trên đó đã điền sẵn tên tôi, số CMND, số báo danh và chuyên ngành trúng tuyển.
Chỉ còn để trống chỗ ký tên.
Nhìn thấy tờ giấy đó, sắc mặt bố Tạ bỗng chốc biến đổi.
Mẹ Tạ cũng hít một ngụm khí lạnh.
Lúc nãy bà ta còn có thể bao biện là hiểu lầm.
Bây giờ ngay cả một kẽ hở cho hiểu lầm cũng bị bịt kín.
Tôi cầm tờ giấy kia lên.
Ngón tay vững vàng.
Hóa ra khi con người ta thực sự tỉnh ngộ, nhìn thấy vết thương cũng sẽ không thấy đau đớn.
Chỉ thấy thật may mắn.
May mắn vì lưỡi dao vẫn chưa đâm xuống.
“Tạ Dư Bạch.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu nói sẽ không thực sự nộp lên.”
Môi cậu ta trắng bệch.
“Tôi chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Cậu ta không trả lời được.
Tôi nói hộ cậu ta.
“Chỉ là đợi tôi ký tên.”
“Chỉ là đợi tôi bị các người thuyết phục.”
“Chỉ là đợi thời gian xác nhận trôi qua, hoặc đợi tôi hoàn toàn không còn đường lui.”
Tạ Dư Bạch đột nhiên ngẩng phắt đầu lên như sụp đổ.
“Tôi không hề có ý định hại cậu!”
Giọng cậu ta rất lớn, khiến Tống Chi giật mình run rẩy.
“Tôi chỉ nghĩ rằng, sang năm cậu cũng sẽ đỗ! Sao cậu cứ phải nghĩ tôi xấu xa đến thế?”
Tôi bình thản nhìn cậu ta.
“Vì mỗi một việc cậu làm, đều không đáng để tôi nghĩ tốt về cậu.”
Cậu ta như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.
Thẫn thờ ngã gục xuống ghế sô pha.