Không phải là “năm sau thi lại cũng được” thốt ra nhẹ tênh từ miệng Tạ Dư Bạch.
Không phải là “học cùng tớ một năm thôi” trong tiếng nức nở của Tống Chi.
Mà là ngay lúc này, nằm gọn trong tay tôi.
Chân thực, nóng hổi, không ai có thể cướp đi được.
Ngày nhập học, mẹ tiễn tôi ra ga tàu cao tốc.
Bà giúp tôi sắp xếp vali, kiểm tra đi kiểm tra lại chứng minh thư, giấy báo trúng tuyển, thẻ ngân hàng xem đã mang đủ chưa.
“Thuốc mang chưa con?”
“Mang rồi ạ.”
“Sạc điện thoại?”
“Mang rồi ạ.”
“Giấy báo trúng tuyển đâu?”
Tôi cười.
“Mẹ ơi, mẹ hỏi lần thứ bảy rồi đấy.”
Bà trừng mắt lườm tôi.
“Lần thứ bảy thì sao? Lần thứ tám cũng phải hỏi.”
Tôi lấy giấy báo trúng tuyển từ trong túi ra cho bà xem.
Lúc này bà mới yên tâm.
Trước khi vào ga, điện thoại rung lên một tiếng.
Số lạ.
【Ánh Hòa, tôi đang ở ngoài ga tàu cao tốc, có thể gặp cậu lần cuối không?】
Tôi biết là ai.
Không trả lời.
Lại một tin nhắn nữa.
【Tôi thật sự biết lỗi rồi.】
Tôi ấn vào màn hình, bấm xóa.
Mẹ nhìn thấy, nhưng không hỏi.
Chỉ giúp tôi chỉnh lại cổ áo.
“Tiến về phía trước.”
Bà nói.
“Đừng quay đầu nhìn những kẻ đang kéo con lại.”
Mũi tôi cay xè, gật đầu thật mạnh.
“Vâng.”
Trước cửa soát vé, tôi kéo vali đi vào trong.
Tiếng động sau lưng dần xa.
Đám đông, tiếng loa phát thanh, tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đất.
Tôi bỗng nhớ lại cái ngày tin nhắn trúng tuyển hiện lên.
Tạ Dư Bạch ấn điện thoại tôi, bảo, khoan hẵng xác nhận.
Lúc đó tôi suýt nữa thì dừng bước thật.
Nhưng bây giờ, tôi đang tự mình nắm lấy vé tàu, nắm lấy giấy báo trúng tuyển, bước đến sân ga thuộc về riêng tôi.
Điện thoại sáng lên lần cuối cùng.
Không phải tin nhắn.
Là đạn mạc.
【Lần này, cô ấy không rút hồ sơ.】
【Không học lại.】
【Cũng không quay đầu.】
Gió từ tàu cao tốc thổi tung tóc tôi.
Tôi nhấc chân, bước vào toa tàu.
Nắng ngoài cửa sổ chói lóa.
Sau khi ngồi xuống, tôi mở album ảnh điện thoại.
Bên trong vẫn lưu lại bức ảnh chụp màn hình xác nhận thành công.
Thời gian, 19:12.
Tôi nhìn rất lâu.
Sau đó cài nó làm hình nền mới.
Không phải để ghi nhớ Tạ Dư Bạch và Tống Chi.
Mà là để ghi nhớ buổi tối hôm đó.
Tôi đã bấm nút xác nhận, trước khi vận mệnh kịp vươn tay kéo tôi lại.
Đoàn tàu từ từ chuyển bánh.
Thành phố lùi dần về phía sau.
Tôi tựa vào cửa sổ, ngắm bầu trời xa xăm.
Trong vắt, bao la.
Giống như một tờ giấy thi mới tinh cuối cùng cũng được lật giở ra phần trống.
Và lần này, đáp án do chính tôi tự viết.