Lúc về Nam Thành nghỉ đông, nhà ga đông nghịt người.
Mẹ đợi tôi ở cửa ra.
Bà mặc áo phao xám, quàng khăn đỏ, từ xa thấy tôi đã vẫy tay rối rít.
Tôi kéo vali chạy tới.
Bà đón lấy balo của tôi, cau mày.
“Sao gầy thế này?”
“Không gầy đâu ạ.”
“Mặt hóp lại rồi kìa.”
“Đấy là tại con xinh ra thôi.”
Mẹ bị tôi chọc cười.
“Bớt dẻo mỏ đi.”
Trên đường về nhà, xe taxi đi ngang qua trường cấp ba của chúng tôi.
Tôi nhìn qua cửa kính xe.
Cổng trường treo một tấm băng rôn mới.
【Nhiệt liệt chúc mừng học sinh khóa 2024 của trường ta lại lập thành tích xuất sắc】
Nền đỏ chữ vàng, bay lật phật trong gió.
Tôi bỗng nhớ tới cái nhóm lớp kia.
Nhớ tới tin nhắn trúng tuyển trong phòng bao.
Nhớ tới tờ đơn xin rút hồ sơ trong quán trà sữa.
Cứ như thể đang nhớ lại một cơn mưa từ thuở xa xôi nào.
Mẹ tinh ý nhận ra ánh mắt của tôi.
“Có muốn về thăm thầy cô không?”
Tôi lắc đầu.
“Để hôm khác ạ.”
Hôm nay không muốn.
Hôm nay chỉ muốn về nhà ăn sườn xào chua ngọt.