Bởi vì tết nhất ngồi trên bàn cơm chém gió với họ hàng, tôi bị sét đánh.
Thế là bị buộc xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bá đạo tổng tài cũ rích tên là 【Sơ thiếu anh biết lỗi rồi, phu nhân xin hãy tha thứ】.
May mà chỉ cần hoàn thành thuận lợi tuyến truyện chính là có thể trở về thế giới thực.
Theo kịch bản, hôm nay là ngày kỷ niệm kết hôn của Giang Sơ và người vợ cưới chui của anh là Ôn Noãn.
Giang Sơ sẽ bỏ mặc Ôn Noãn, sớm chạy đến sân bay đón tôi, bạch nguyệt quang này về nhà.
Vì vậy tôi mặc một chiếc váy trắng, đội mũ rơm chống nắng viền ren, tóc dài xõa vai, mặt mộc mộc mạc, ngoan ngoãn đứng ở một nơi dễ thấy chờ Giang Sơ đến đón.
…
Thế nhưng một tiếng sau.
Cho đến khi chân tôi đứng mỏi nhừ, người của chuyến bay tiếp theo cũng đã đi hết, tôi vẫn không đợi được Giang Sơ đến.
Thằng tra nam chết tiệt, sớm muộn gì cũng bắt mày đi ngâm lồng heo.
Tôi tức giận không kiềm chế được bấm gọi cho Giang Sơ, ngay khoảnh khắc điện thoại được kết nối, tôi đổi sang giọng nói dịu dàng thon dài:
"Anh Sơ, anh đang ở đâu, em đợi anh lâu lắm rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi truyền đến giọng nói lạnh lùng của Giang Sơ:
"Con trà xanh, cút."
Tôi: ?
Gọi nhầm sao?
Tôi lập tức cúi đầu xác nhận lại số đã gọi, đúng là của Giang Sơ không sai.
Nhưng tại sao Giang Sơ lại có thái độ này?
Tôi lập tức hỏi hệ thống trong tiềm thức.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, hệ thống cho tôi một lời giải thích, nói rằng đó là một lỗi tạm thời xuất hiện, xác suất một phần vạn mà tôi lại tình cờ gặp phải.
"Ký chủ đừng lo, cấp trên đã sửa lỗi này rồi, cô cứ tiếp tục thúc đẩy tình tiết, đến thẳng nhà họ Giang là được."
Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể bắt taxi đến thẳng biệt thự nhỏ hướng biển mà Giang Sơ mua.
Thật lòng mà nói, tôi khá căng thẳng, dù sao theo thiết lập trong sách, Giang Sơ là một kẻ cuồng chấp bệnh hoạn và có ham muốn chiếm hữu cực mạnh.
Lát nữa anh ta có đè tôi vào tường hôn không nhỉ?