Đứng ở cửa, tôi chỉnh lại dung mạo, hắng giọng rồi mới đưa tay gõ cửa.
"Ai vậy?"
Một người đàn ông trung niên mở cửa, sau khi thấy tôi, khuôn mặt ông ấy rạng rỡ nụ cười vui mừng.
"Cô Quý, cuối cùng cô cũng về rồi."
Nếu không có gì bất ngờ, đây chính là quản gia của Giang Sơ, bác Lưu.
Ông ấy vừa thấy tôi, vành mắt đã đỏ hoe:
"Cô mà không về nữa thì nữ chủ nhân của căn nhà này sẽ biến thành cô gái họ Ôn kia mất."
Tôi nghe mà ngây cả người.
Tốt, quả nhiên là quản gia thân cận của tổng tài bá đạo.
Tôi đầu tiên lễ phép ôm bác Lưu một cái, sau đó đổi sang vẻ mặt đau buồn:
"Không sao đâu bác Lưu, cháu tin anh Sơ cũng là bị ép buộc thôi."
Ọe, lời thoại sến súa quá.
Cố nén sự khó chịu trong lòng, tôi khó khăn nói xong câu nói điệu đà này.
Bác Lưu thở dài, vừa nhận lấy hành lý của tôi, vừa đón tôi đi vào trong.
Chưa đi được mấy bước, một người đàn ông mặc bộ đồ ngủ tai thỏ lông xù vội vã từ trên lầu đi xuống.
Tôi ngẩn người.
Nam chính bệnh kiều bây giờ gu thẩm mỹ thế này sao?
Đôi mắt màu xanh rêu lạnh lùng bạc bẽo đó, kết hợp với nốt ruồi lệ màu son ở đuôi mắt, mẹ nó đây không phải là nam chính Giang Sơ thì còn có thể là ai?
Tôi trợn mắt há mồm nhìn Giang Sơ, vẻ mặt anh ta nhìn tôi không giấu được sự chán ghét.
Giang Sơ bước nhanh tới giật lấy hành lý của tôi, loáng một cái đã ném ra ngoài:
"Không được, cô không được vào, mau ra ngoài!"
Không đúng, trong kịch bản không viết thế này.
Nói là sẽ ôm tôi bắt đầu ôn lại chuyện xưa cơ mà?
【Hệ thống, hệ thống, chuyện gì vậy, vẻ mặt anh ta trông không đúng lắm.】
Tôi điên cuồng gọi hệ thống trong lòng, nhưng hệ thống hoàn toàn không để ý đến tôi.
Tôi chỉ có thể vừa lùi lại, vừa an ủi Giang Sơ:
"Anh Sơ, anh sao vậy? Có chuyện gì anh có thể nói với em.
"Không sao đâu, em đã biết chuyện của cô Ôn rồi, em biết anh Sơ cũng là bị ép buộc."
Giang Sơ không động, vẻ mặt càng đen hơn mấy phần.
Nhưng tôi càng dịu dàng, anh ta dường như càng tức giận, thậm chí còn cầm thanh kiếm Tây dương đặt ở huyền quan đâm về phía tôi:
"Trà xanh, xem kiếm!"
Đù má, cậu nhóc này chơi thật à???
Nam bệnh kiều, anh giỏi thật đấy!
Sắc mặt bác Lưu đại biến muốn ngăn cản, nhưng lại bị Giang Sơ đẩy ra.
Mắt thấy mũi kiếm sắc nhọn sắp đâm vào ngực tôi, tôi gào thét trong lòng:
【Mày không phải nói lỗi đã được sửa rồi sao!! Bây giờ đây là cái quái gì vậy!
【Hệ thống, cứu tôi!】
Cũng không biết có phải tiếng lòng của tôi có hiệu quả không.
Động tác của Giang Sơ khựng lại, anh ta trừng mắt nhìn tôi, sau đó ngã thẳng xuống sàn nhà.
Phịch!