Kết quả…
Ngay khoảnh khắc tay Ôn Noãn chạm vào tay tôi, thiên linh cái của tôi đau như bị sét đánh, thần kinh và tứ chi cũng đồng thời tê liệt.
Tiếp đó là trước mắt tối sầm rồi mất ý thức.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong một phòng ngủ được trang trí vô cùng sang trọng.
Tôi chớp mắt, quay đầu sang, đối diện với một đôi đồng tử lạnh lùng.
"A——"
Giang Sơ ngồi bên giường tôi với vẻ mặt vô cảm, nhìn khuôn mặt thanh tú của anh ta, tôi bất giác nhớ đến hành động điên cuồng anh ta định dùng kiếm Tây dương đâm tôi.
"Đừng đâm tôi, đừng đâm tôi, tôi tự cút…"
Tôi cuộn chăn định chuồn đi, nhưng Giang Sơ đột nhiên ôm chầm lấy tôi.
"Tuyết Nhi, cuối cùng em cũng về rồi.
"Anh nhớ em lắm."
Tôi máy móc thò mắt ra khỏi chăn, lén lút liếc anh ta một cái.
Lời thoại này tôi quen.
Là lời Giang Sơ nói với Quý Tuyết Nhi khi hai người ở chung một phòng vào buổi tối trong kịch bản gốc.
Vậy nên… tình tiết lại trở lại bình thường rồi sao?
Vẻ mặt Giang Sơ dịu dàng và say đắm, rõ ràng là dáng vẻ khi đối diện với người yêu lâu ngày gặp lại.
Nhưng sau lần thiệt thòi trước, tôi vẫn có chút không yên tâm.
Tôi ngờ vực nhìn chằm chằm anh ta không dám động đậy, vừa gọi hệ thống trong lòng:
【Hệ thống, hệ thống, mày có ở đó không, thằng nhóc này sao lại đột nhiên ổn rồi?】
Không có hồi âm…
Hệ thống vẫn không để ý đến tôi.
Không đúng, trực giác nhiều năm mách bảo tôi rằng, bộ dạng này của Giang Sơ chắc chắn không đúng.
Bởi vì quai hàm của Giang Sơ căng cứng, lông mày nhíu chặt, nhìn là biết không phải là biểu cảm thoải mái tự nhiên.
Ngược lại có một cảm giác bị ép buộc như đang ăn phải thứ gì đó khó nuốt.
Vì vậy, tôi thử dùng giọng điệu õng ẹo đối thoại với anh ta:
"Anh ơi, Tuyết Nhi cũng nhớ anh lắm."
Gân xanh trên trán Giang Sơ nổi lên.
"Hu hu hu, vừa rồi anh ngất đi, chị Ôn Noãn nói anh chết đi cho rồi, chị Ôn Noãn thật là quá đáng."
Giang Sơ nắm chặt nắm đấm.
"Anh ơi, khi nào anh ly hôn với chị ấy rồi cưới em?"
Giang Sơ ôm đầu ngồi xổm xuống đất hét lớn:
"Sư phụ õng ẹo, đừng niệm nữa, đừng niệm nữa!"
Tôi nhân cơ hội lấy một tờ giấy vệ sinh dán lên trán anh ta rồi bắt đầu chất vấn:
"Tiểu tà ma, dám qua mắt pháp nhãn của bản đại sư, nói, ngươi là thứ gì!"
Mắt Giang Sơ sáng lên, vui mừng và kích động:
"Đạo hữu! Lẽ nào cô cũng xuyên…"
Lời anh ta nói được nửa chừng, âm thanh phía sau biến thành:
"A ba a ba a ba…"
Tôi cười:
"Anh bạn, làm gì vậy, nói chuyện còn mã hóa nữa à?"
"Ực…"
Tôi cười được nửa chừng, đột nhiên bắt đầu nấc:
"Chuyện gì vậy… ực… sao tôi đột nhiên bắt đầu… ực… nấc… rồi."
Tôi đột nhiên nhớ ra lời nhắc nhở nhỏ đặc biệt trước khi xuyên sách:
【Lưu ý đặc biệt, nếu không phát triển theo tình tiết, có thể sẽ bị trừng phạt nho nhỏ đấy nhé.】
Tôi nháy mắt với Giang Sơ, khó khăn hỏi:
"Ực… anh cũng… ực… có hệ thống à…?"
Giang Sơ liều mạng gật đầu, ú ớ kêu loạn:
"A ba a ba a ba…"