Chúng tôi thử lấy giấy bút ra đối thoại, Giang Sơ viết trên giấy:
"Kịch bản mà tôi nhận được thuộc thể loại tra nam hối hận theo đuổi lại vợ. Nhiệm vụ của tôi chỉ cần khiến nữ chính quay về bên mình là hoàn thành. Vì vậy, tôi đã định bỏ qua hết các tình tiết ngược đãi cô ấy ban đầu mà đi thẳng đến giai đoạn hạ mình dỗ dành Ôn Noãn luôn. Ai ngờ cái hệ thống chó má này lại biến tôi thành người câm."
Cứ tưởng viết chữ không mở miệng sẽ không nấc, ai ngờ tôi vừa cầm bút viết một nét ngang trên giấy, miệng liền tự động bắt đầu nấc.
"Ực──"
Tôi nổi giận, không cho tôi chơi lỗi phải không?
Được thôi.
Thế là tôi vừa nấc vừa khó khăn viết trên giấy:
"Đều là do anh phá hỏng tình tiết, hại tôi cũng không đi theo tình tiết, bây giờ tôi nấc đến đau cả bụng rồi."
Giang Sơ xoa đầu tôi, cười ngượng ngùng:
"Xin lỗi, xin lỗi, tôi cũng bị phạt cùng cô rồi còn gì.
"Cô muốn gì, tiểu gia đây bây giờ là tổng tài bá đạo, lập tức mua cho cô."
Tôi lườm anh ta một cái, tiếp tục viết:
"Chúng ta bây giờ phải tiếp tục đi theo tình tiết, nếu không lần sau chắc chắn sẽ còn có hình phạt nữa.
"Lần này có thể chỉ là nấc và biến thành người câm, lỡ lần sau nó trực tiếp giết chết linh hồn chúng ta thì sao?
"Hiểu không?!"
Sau khi tôi nấc liên tục 13 cái, cuối cùng không chịu nổi nữa mà ném bút xuống, ôm bụng ngã xuống đất.
Nấc mệt quá, muốn đi ngủ quá.
Giang Sơ mang khuôn mặt bệnh kiều, cắn môi, đầy vẻ áy náy, nước mắt lưng tròng đến đỡ tôi.
Anh ta liều mạng gật đầu:
"Hu hu hu hu, a ba a ba a ba."
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, một giây sau đã ngủ thiếp đi.
May mà tiếp theo không có cảnh của tôi và Giang Sơ, chúng tôi cũng có thể nghỉ ngơi riêng.
Nhưng do tình tiết ngày mai là Giang Sơ từ phòng tôi đi ra, trực tiếp đối mặt với Ôn Noãn.
Sau đó Ôn Noãn sẽ thấy dấu đỏ trên cổ tôi, đau lòng rời đi.
Vì vậy tối nay Giang Sơ chỉ có thể ở chung phòng với tôi.
Chúng tôi đã bàn bạc xong.
Giang Sơ ngủ dưới đất, tôi ngủ trên giường.
…
Trời tờ mờ sáng, một tiếng sột soạt vang lên bên cạnh tôi, tiếp đó một bàn tay đập vào mặt tôi.
Tôi sợ hãi tỉnh dậy ngay lập tức:
"Biến thái!!!"
Giang Sơ, người không biết đã leo lên giường từ lúc nào, còn cuỗm mất một nửa chăn của tôi, cũng từ từ mở mắt ra.
Anh ta lập tức tỏ vẻ tức giận, một tay bóp cổ tôi, ánh mắt đầy hung quang tàn nhẫn.
Tôi nghiến răng nghiến lợi gỡ tay anh ta ra, tiện thể giật luôn túm tóc dựng đứng trên đầu anh ta:
"Gắt ngủ thì gắt ngủ, anh giả vờ làm tổng tài bá đạo bệnh kiều làm gì!"
Giang Sơ ôm đỉnh đầu ngồi xổm ở góc tường khóc lóc:
"Bị phát hiện rồi, hu hu hu hu…"