Tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Mở mắt ra, lật tấm ván đang bịt kín trên đầu.
Dứt khoát gọn gàng bò ra khỏi quan tài.
Trốn sau một cây hải đường.
Chỉnh lại cổ áo, lắc lắc đầu, lảo đảo thân mình.
Kêu lên một tiếng "Ối trời ơi" rồi ngã lăn ra đất.
Hí hửng giả vờ ngất xỉu.
Đợi Lục Viên đến nhặt tôi về nhà.
Nhưng nằm rất lâu, cũng không đợi được có người đến đỡ.
Tôi lén mở một mắt ra.
Phát hiện Lục Viên vậy mà lại đi vòng qua tôi rồi đi thẳng!
Anh mặc một bộ áo choàng tay hẹp màu xanh thẫm.
Bước chân vững vàng khoan thai, dáng người thon dài thẳng tắp.
Mặc dù không cầm thứ gì.
Nhưng tôi không hiểu sao lại cảm thấy anh là một người tiều phu.
Lục Viên càng lúc càng đi xa.
Tôi có chút sốt ruột, nói với theo bóng lưng anh một câu:
"Vợ của ai rơi ở đây này!"
Lục Viên không quay đầu lại.
Tôi nghĩ chắc là anh không nghe thấy.
Dù sao thì gió trong rừng núi cũng lớn.
Cũng có thể hiểu được.
Thế là tôi chống nửa người dậy.
Dùng hết sức hét về phía anh:
"Ông xã ơi, ông xã thơm ơi là thơm."
Bước chân của Lục Viên dừng lại một chút.
Rồi lại nhấc chân đi tiếp về phía trước.
Tôi biết lần này chắc chắn anh đã nghe thấy.
Nhưng anh vẫn không quay đầu lại.
Bỏ mặc một mình tôi ở trên mặt đất.
Lục Viên của kiếp trước ngay cả giày cũng không nỡ để tôi tự mang, quả thực không giống một người.
Trong lòng tôi chua xót, có chút tủi thân mà bĩu môi.
Lặp lại một tiếng nhỏ:
"... ông xã ơi."