Nếu Lục Viên không cần tôi.
Tôi cũng không biết mình có thể đi đâu.
Vì vậy tôi chọn một cái cây.
Ôm chân ngồi bên cạnh.
Từng đàn kiến đi ngang qua chân tôi.
Chúng cùng nhau khiêng một mẩu bánh táo tàu vụn.
Tôi nuốt nước bọt.
Hơi thèm.
Tôi cũng muốn ăn.
Nhưng không thể cướp đồ của chúng.
Như vậy là không có đạo đức.
Đội quân của chúng hùng dũng.
Giẫm lên cành khô lá úa, vượt qua từng khúc gỗ to lớn chắn ngang.
Băng qua những vết sẹo đen sạm nứt nẻ của đất vàng khô cằn.
Miếng bánh táo tàu kia cũng theo đó mà lên lên xuống xuống.
Tôi xem rất chăm chú.
Cho đến khi mông bị đá một cái.
Tôi quay người ngẩng đầu lên, phát hiện là Lục Viên đã đi mà quay lại.
Anh cúi mắt nhìn tôi.
Khuôn mặt ngược sáng, ánh sáng trong veo lọc qua cành lá chiếu xuống.
Đôi mắt hoa đào của anh, xuyên qua lớp bụi mỏng manh như khói hiện ra rõ ràng.
Mày mắt anh tuấn, cao quý đến mức có chút xa cách.
Đối diện với ánh mắt của anh, tôi tức khắc không còn chút tức giận nào.
Thôi vậy, thôi vậy.
Dù sao thì anh cũng không có ký ức của kiếp trước.
Tôi cũng nên rộng lượng một chút.
Hơn nữa anh lại đẹp trai như vậy.
Mỹ nhân thì nên được tha thứ.
Tôi vui vẻ lao tới.
Ôm lấy cái chân mà Lục Viên đã đá tôi.
Lòng bàn tay anh đè lên đầu tôi.
Ngăn tôi va phải thứ gì đó không nên va.
Tôi dụi mặt vào chân anh cọ cọ.
Mùi hương quen thuộc xâm chiếm bao bọc toàn thân.
Tôi vội hít sâu mấy hơi.
Kéo kéo ống quần anh.
Mở tay ra muốn được bế.
Giọng tôi phấn khích:
"Về nhà! Về nhà!"
Lục Viên lại có chút nghi hoặc nhướng mày nghiêng đầu:
"Về nhà? Nhà ở đâu?"
"Về nhà anh chứ đâu."
"Cô muốn về nhà cùng tôi?"
Tôi vội gật đầu:
"Ừm ừm."
"Cô nương, thói quen lần đầu gặp mặt đã theo người ta về nhà là không tốt đâu."
Anh nhẹ nhàng đẩy đầu tôi, gạt tôi ra:
"Huống hồ, nếu tôi nhớ không lầm, hình như tôi chưa từng nói sẽ đưa cô về nhà."
Tôi cố gắng tìm một lý do thích hợp:
"Anh... anh đá tôi bị thương rồi."
"Ồ?"
Cũng không biết có phải tôi nghe nhầm không.
Hình như anh có thoáng cười khẽ một tiếng.
"Ừm, đúng, tôi bị anh đá hỏng rồi, không đi được nữa, phải bế."
Tôi hùng hồn dang tay ra quơ quơ trong không khí.
Lục Viên cúi người xuống.
Bế tôi lên đối mặt với anh.
Hai tay tôi vòng qua cổ anh:
"Muốn ăn bánh táo tàu! Ăn thật nhiều thật nhiều!"
Tôi ngẩng đầu được voi đòi tiên.
Lục Viên liếc tôi một cái.
Nhấc tay lên sốc tôi lên một chút.
Không nói đồng ý, cũng không từ chối:
"Nói đến bánh táo tàu, nó có một truyền thuyết kỳ quái lưu truyền từ xưa đến nay."
"Gì vậy ạ?"
"Tương truyền sơn tinh quái quỷ rất thích đóng giả thành cô nương, lừa ăn bánh táo tàu của tiều phu."
Tôi nhíu mày:
"Xấu xa vậy sao."
"Còn không phải sao! Yêu quái đó còn đòi người ta bế nữa."
Lục Viên đầy ẩn ý cúi đầu nhìn tôi.
Tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nuốt nước bọt:
"Tôi là người chạy nạn, tuyệt đối không phải sơn tinh quái quỷ gì đó."
"Người chạy nạn?"
Lục Viên lau vệt tro trên mặt tôi.
"Nhìn ra rồi."