Lục Viên lấy miếng vải đó may cho tôi một cái túi nhỏ.
Bánh táo tàu để bên trong, cầm cần câu đưa tôi ra bờ sông.
Nói bữa sáng sẽ ăn cá câu được.
Anh đưa cho tôi một cái cần câu nhỏ, cần câu không dài lắm.
Ngay cả mồi cũng không gắn, tôi quăng lưỡi câu xuống rồi chờ.
Tâm trí của tôi đâu có đặt ở việc câu cá.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, cúi đầu dùng hai ngón tay bốc bánh táo tàu trong túi ra ăn.
Nhưng ai ngờ con cá lớn sáu thước không ăn mồi của Lục Viên, lại cứ cắn vào lưỡi câu của tôi.
Cần câu trong tay bị kéo giật, tôi còn chưa kịp phản ứng.
Chỉ là vô thức nắm chặt hơn một chút.
Nó quẫy một cái, tôi cả người lẫn ghế đều bị kéo tuột xuống nước một tiếng "ùm".
Lại một tiếng "ùm" nữa.
Lục Viên gần như đồng thời với lúc tôi rơi xuống nước cũng nhảy xuống.
Bơi đến bên cạnh tôi, đỡ eo tôi bế tôi lên.
Mặc dù tốc độ của anh rất nhanh, nhưng tôi vẫn bị sặc hai ngụm nước.
Sau khi lên bờ, hai chúng tôi toàn thân ướt sũng.
Tôi cúi người ho.
Lục Viên vỗ lưng tôi.
Khó chịu vô cùng, tôi cúi đầu nhìn.
Bánh táo tàu trong cái túi nhỏ đã bị ngâm thành bùn, không ăn được nữa.
Trong phút chốc tôi càng buồn hơn.
Mắt đỏ hoe rơi mấy giọt lệ, bị Lục Viên đưa tay lau đi.
Tôi có chút tủi thân:
"Em không muốn câu cá nữa."
"Ừm, không câu nữa."
"Nhưng em muốn ăn bánh táo tàu."
"Ăn, về làm cho em."
"Nhưng không phải anh nói ăn nhiều không tốt, không cho em ăn sao?"
"Thỉnh thoảng ăn nhiều một chút, không sao cả."
Nghe đến đây tôi mới khá hơn một chút, chìa tay ra với anh:
"Em muốn về nhà, anh cõng em đi."
Lục Viên ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Tôi nhảy lên.
Anh cõng tôi về nhà gỗ.