Ra khỏi nhà hóng gió, tôi đi ra ngoài sân.
Thực ra cũng chỉ cách Lục Viên không quá mười bước chân.
Tôi mở tay nải ra, trải nó lên đất.
Đào một cái hố trên mặt đất, cắm cành hoa vào rồi lấp lại.
Dựa vào tường ngồi xuống, khoác miếng vải lên người.
Đó chính là chăn của tôi tối nay.
Hơi nhỏ một chút.
Nhưng không sao.
Cuộn người lại thì cũng có thể đắp tạm được.
Tôi nhắm mắt lại.
Nghe thấy tiếng cửa sân bị đẩy ra.
Hòa lẫn với mùi hương quen thuộc.
Tôi không mở mắt.
Hừ hừ hai tiếng, quay mặt vào tường nằm xuống.
Ngón trỏ của Lục Viên khều vào đôi môi đang chu ra của tôi:
"Sắp treo được bình dầu rồi đấy."
Tôi không cho anh chạm vào, mở miệng ra định cắn anh.
Lục Viên lại nhét thứ gì đó vào miệng tôi.
Tôi mút thử vị.
Bánh táo tàu!
Tôi mở mắt ra, còn muốn ăn nữa, miệng há to hết cỡ.
Lục Viên lại không hiểu ý tôi.
Thẳng người đang cúi lên.
Tôi cũng không nằm nữa, ngồi dậy chỉ vào bánh táo tàu rồi lại chỉ vào mình.
Giọng điệu vừa khách sáo vừa lấy lòng.
"Em còn muốn ăn."
"Về không?"
"Về!"
Lục Viên dắt tay tôi, đưa tôi về phòng.
Không biết từ đâu có thêm một chiếc ghế mềm.
Đã trải chăn sẵn, đặt ở không xa cửa.
Không được tính là quá gần chiếc giường của Lục Viên.
"Qua đó ngồi đi."
Tôi ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế mềm đó.
Lục Viên thưởng cho tôi một miếng bánh táo tàu.
Nhưng anh nói bánh táo tàu quá ngọt, chỉ cho tôi ăn nửa miếng.
Phần còn lại để sáng mai ăn.
Tôi vốn định giả vờ quên, ăn thêm một chút.
Nhưng Lục Viên canh rất nghiêm.
Chưa ăn được một nửa, anh đã qua nhìn tôi.
Vì vậy cuối cùng tôi chỉ đành ngoan ngoãn để lại nửa miếng, lên ghế ngủ.