Tôi đang lái xe qua Khang Định thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Tô Dao.
“Cậu đang ở đâu rồi?”
Tôi dừng xe ở một bãi ngắm cảnh ven đường, chụp bầu trời xanh thẳm và dãy núi phủ tuyết phía xa gửi cho cô ấy.
“Vừa đến Khang Định.”
Ngay lập tức, cô ấy gọi video.
Vừa nhìn thấy tôi, việc đầu tiên cô ấy làm là săm soi từ đầu đến chân.
“May quá, sắc mặt vẫn ổn.”
“Tớ có phải trẻ con đâu.”
“Đúng, nhưng người thất tình còn đáng lo hơn trẻ con.”
Tôi bật cười.
“Cậu còn đùa được à?”
“Tớ đang cười thật.”
Tô Dao nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt cô ấy dần dịu xuống.
“Cậu biết không?”
“Hôm qua tớ thức trắng.”
“Tớ sợ sáng nay gọi không ai bắt máy.”
Tôi im lặng.
Rồi khẽ nói:
“Xin lỗi.”
“Cậu xin lỗi cái gì?”
“Tớ chỉ là…”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
“Muốn đi thật xa.”
Xa đến mức, tạm thời không phải nghĩ xem Chu Minh Hiên đang làm gì.
Cũng không phải nghĩ, ba tháng trước, vào đúng ngày sinh nhật tôi, anh ta đã nắm tay một người phụ nữ khác bước vào Cục Dân chính.
Tô Dao hít sâu một hơi.
“Cậu cứ đi.”
“Trong thành phố này, có chuyện gì để tớ lo.”
“Đừng quay đầu.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Cúp máy, tôi tiếp tục lên đường.
Con đường quanh co uốn lượn giữa núi non.
Mỗi lần mở cửa kính, gió lạnh đều ùa vào trong xe.
Tôi không còn thấy ngột ngạt nữa.
Có lẽ…
Con người chỉ khi rời khỏi nơi từng khiến mình đau lòng mới phát hiện, hóa ra không khí cũng có thể nhẹ đến vậy.
Cùng thời điểm ấy.
Chu Minh Hiên vẫn đứng ngoài phòng cấp cứu.
Tin nhắn gửi thất bại.
Anh ta nhíu mày.
Lại gửi thêm một lần nữa.
Kết quả vẫn như cũ.
Anh ta chuyển sang gọi điện.
Đầu dây bên kia vẫn chỉ có giọng nói máy lạnh lùng.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc.”
Lần này, trong lòng anh ta bắt đầu dấy lên một cảm giác bất an.
Đúng lúc ấy, cửa phòng cấp cứu mở ra.