Bác sĩ bước ra nói mẹ anh ta chỉ bị tăng huyết áp cấp, đã qua cơn nguy hiểm.
Chu Minh Hiên thở phào.
Làm xong thủ tục nhập viện, anh ta ngồi xuống hành lang.
Theo thói quen, anh ta mở khung chat với tôi.
Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn dừng ở câu:
“Phong cảnh đẹp thật.”
Không có hồi âm.
Anh ta nhìn chằm chằm màn hình.
Lần đầu tiên sau ba năm yêu nhau.
Tôi không trả lời anh ta.
Sáng hôm sau.
Việc đầu tiên Chu Minh Hiên làm sau khi thức dậy là gọi điện cho tôi.
Vẫn không được.
Anh ta mở vòng bạn bè.
Tôi vừa đăng thêm một bức ảnh.
Là mặt hồ xanh biếc phản chiếu bầu trời.
Chỉ có ba chữ.
“Rất yên bình.”
Không có vị trí.
Không có ai xuất hiện trong ảnh.
Nhìn nụ cười của tôi, Chu Minh Hiên chẳng hiểu sao lại thấy trong lòng trống rỗng.
Anh ta bấm gọi lần nữa.
Không kết nối.
Sau vài giây chần chừ.
Anh ta tìm số của Tô Dao.
Điện thoại vừa thông.
Đầu dây bên kia vang lên giọng lạnh nhạt.
“Có việc gì?”
“Tô Dao.”
“Nhược Tình có ở cạnh cậu không?”
“Không.”
“Cô ấy không nghe điện thoại.”
“Tớ biết.”
Chu Minh Hiên sửng sốt.
“Cậu biết?”
“Tớ biết cậu ấy đang đi du lịch.”
Anh ta thở phào.
“May quá.”
“Nhưng sao cô ấy chặn anh?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó, Tô Dao bật cười.
Tiếng cười ấy nghe vô cùng chói tai.
“Chu Minh Hiên.”
“Tôi hỏi anh một câu.”
“Anh trả lời thật nhé.”
Anh ta khựng lại.
“…Ừ.”
“Anh kết hôn rồi à?”
Chu Minh Hiên như bị ai đó đập mạnh vào đầu.
Toàn thân cứng đờ.
“Tô Dao…”
“Anh nói đi.”
“Anh… nghe ai nói?”
“Tôi hỏi anh.”
“Anh kết hôn rồi phải không?”
Chu Minh Hiên nắm chặt điện thoại.
Lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.
Một lúc rất lâu sau.
Anh ta mới khó khăn lên tiếng.
“…Ai nói với cậu?”
“Xem ra là thật.”
Giọng Tô Dao bỗng lạnh đến cực điểm.
“Chu Minh Hiên.”
“Từ hôm nay trở đi.”
“Đừng gọi cho tôi nữa.”
“Tôi thấy ghê.”
Nói xong.
Cô ấy cúp máy.
Chu Minh Hiên ngồi chết lặng trong xe.
Câu nói cuối cùng ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta.
“Tôi thấy ghê.”
Buổi chiều.
Chu Minh Hiên vội vã lái xe về căn hộ.
Vừa mở cửa.
Căn nhà yên tĩnh đến lạ.
Không còn mùi đồ ăn.
Không còn tiếng máy giặt.
Cũng không còn tiếng tôi ngân nga mỗi khi dọn dẹp.
Anh ta bước vào phòng ngủ.
Mở tủ quần áo.
Quần áo của tôi đã ít đi gần một nửa.
Bộ mỹ phẩm thường dùng không còn.
Chiếc vali lớn cũng biến mất.
Lúc này.
Chu Minh Hiên mới chợt nhớ.
Hôm tôi nói đi công tác.
Anh ta chỉ hỏi một câu.
Sau đó…
Không hỏi thêm gì nữa.
Anh ta ngồi xuống mép giường.
Ánh mắt vô thức nhìn sang bàn làm việc.
Chiếc ngăn kéo thứ hai vẫn khóa.
Trong đầu anh ta bỗng hiện lên một hình ảnh.
Hôm qua.
Camera trong phòng khách từng gửi thông báo có người xuất hiện.
Anh ta vốn không để ý.
Giờ phút này.
Không hiểu vì sao.
Một dự cảm chẳng lành bất ngờ dâng lên.
Anh ta lập tức mở điện thoại.
Đăng nhập camera trong nhà.
Thanh thời gian hiển thị đúng ngày tôi rời đi.
Anh ta kéo tua chậm.
Màn hình hiện lên bóng dáng quen thuộc của tôi.
Tôi bước vào phòng làm việc.
Đứng trước bàn rất lâu.
Sau đó.
Lấy chìa khóa.
Mở ngăn kéo.
Cả người Chu Minh Hiên cứng lại.
Anh ta nhìn thấy tôi rút một tập tài liệu từ trong chiếc phong bì giấy da.
Đứng yên.
Không hề nhúc nhích.
Suốt gần năm phút.
Cuối cùng.
Tôi đặt mọi thứ trở lại như cũ.
Khóa ngăn kéo.
Đặt chìa khóa về đúng vị trí ban đầu.
Rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Video kết thúc.
Trong căn phòng khách rộng lớn.
Chu Minh Hiên vẫn ngồi bất động.
Sắc mặt trắng bệch.
Bởi anh ta biết rất rõ.
Thứ nằm trong chiếc phong bì ấy…
Chỉ có hai bản photo giấy đăng ký kết hôn.
Anh ta khàn giọng lẩm bẩm.
“…Em biết rồi.”
Đúng lúc đó.
Điện thoại trong tay anh ta chợt rung lên.
Trên màn hình hiện lên ba chữ.
Lâm Tư Vũ.