Đồng hồ điểm đúng 3 giờ sáng.
Không gian im lìm đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng quạt trần quay kẽo kẹt, như tiếng khớp xương khô khốc cọ vào nhau. Một luồng hơi lạnh ngắt, mang theo mùi ẩm mốc thoang thoảng phả thẳng vào gáy khiến tôi bừng tỉnh.
Tôi mở choàng mắt. Bóng tối trong phòng ngủ đặc quánh như hắc ín, nuốt chửng mọi vật thể.
Theo phản xạ, tôi quờ tay sang bên cạnh. Trống không. Chồng tôi, Lâm Phong, đã sang Châu Âu công tác tròn hai tháng nay. Chiếc gối của anh vẫn nằm đó, lạnh lẽo và phẳng phiu.
Nhưng cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng vẫn không biến mất. Có ai đó đang nhìn tôi.
Một bóng đen nhỏ thù lù ngồi chồm hổm ở cuối giường. Tim tôi thắt lại, định hét lên thì nhận ra đó là Tiểu Vũ, đứa con gái bốn tuổi của tôi. Con bé ngồi im lìm như một con búp bê sứ bị bỏ quên, đôi mắt to tròn mở trân trối nhìn vào khoảng không trước mặt.
"Tiểu Vũ?" Tôi thì thầm, giọng khản đặc. "Sao con không ngủ? Lại gặp ác mộng à?"
Con bé không trả lời, cũng không quay lại nhìn tôi. Cánh tay nhỏ xíu từ từ giơ lên, ngón tay trỏ thẳng về phía bức tường thạch cao lồi ra cạnh tủ quần áo.
Đó là mảng tường Lâm Phong thuê thợ làm thêm cách đây nửa năm, nói là để "cách âm" vì tôi hay bị mất ngủ bởi tiếng ồn hàng xóm.
"Mẹ ơi..." Giọng Tiểu Vũ vang lên, đều đều, vô hồn, không giống giọng nói nũng nịu thường ngày. "Mắt của bố đang nhìn mẹ kìa."
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi lao tới, ôm chầm lấy con, ép mặt nó vào ngực mình để trấn an bản thân nhiều hơn là trấn an nó.
"Nói linh tinh! Bố đi công tác rồi, làm sao ở đây được."
Tiểu Vũ vùng vẫy thoát khỏi tay tôi, khuôn mặt non nớt dán chặt vào khe hở nhỏ xíu nơi tiếp giáp giữa tường thạch cao và tủ gỗ.
"Bố ở trong đó." Con bé thì thầm, khẳng định chắc nịch. "Đêm nào bố cũng chui ra đứng nhìn mẹ ngủ."
Tôi nhìn theo ngón tay con. Trong khe hở đen ngòm sâu hun hút ấy, tôi thề là mình vừa thấy một tia sáng lóe lên rồi tắt ngấm. Giống như phản quang của một con mắt động vật. Hoặc là ống kính camera.
Đêm đó, tôi thức trắng, tay lăm lăm con dao gọt hoa quả, mắt không rời khỏi bức tường im lìm chết chóc ấy.