Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa len lỏi vào phòng, xua tan bớt cái lạnh lẽo ma quái, tôi lập tức gửi Tiểu Vũ sang nhà ngoại.
Quay trở về căn phòng ngủ vắng lặng, tôi khóa trái cửa chính, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu cuộc "săn lùng". Không phải săn ma, mà là săn sự thật.
Tôi cầm cán chổi, gõ mạnh dọc theo mảng tường thạch cao.
Cộc. Cộc.
Âm thanh vang lên rỗng tuếch, khô khốc. Phía sau lớp thạch cao này không phải là tường gạch đặc, mà là một khoảng không.
Tôi lấy cây búa nhỏ từ hộp dụng cụ, lách phần đầu nhọn vào khe phào chỉ dưới chân tường rồi bẩy mạnh.
Rắc!
Một tiếng nứt khô khốc vang lên. Một mảng gỗ ép trượt ra theo đường ray được giấu kín đáo, để lộ một cái lỗ đen ngòm, vừa đủ cho một người chui lọt.
Thứ mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi tôi: mùi mồ hôi chua loét của đàn ông quyện với mùi ẩm mốc và thức ăn ôi thiu. Tôi bật đèn pin điện thoại, soi vào "hang ổ" bí mật đó.
Dạ dày tôi quặn lên. Đó là một không gian hẹp dài, rộng chưa đầy một mét, chạy dọc theo chiều dài phòng ngủ. Bên trong rải rác vỏ chai nước suối, vỏ bánh mì khô khốc. Một chiếc chăn mỏng vo tròn vứt ở góc.
Nhưng thứ khiến tôi chết lặng là chiếc bàn gấp nhỏ kê sát vách tường phía phòng ngủ. Trên đó, một chiếc laptop đang mở, màn hình hiển thị hình ảnh từ camera hồng ngoại quay trực diện chiếc giường của tôi.
Bên cạnh laptop là một xấp hồ sơ y tế.
Bệnh nhân: Hạ Lan.
Chẩn đoán: Tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực, có xu hướng tự sát.
Bên dưới hồ sơ là một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá hai mươi tỷ, người thụ hưởng duy nhất: Lâm Phong.
Tôi run rẩy lật từng trang. Hóa ra, những lần đồ đạc bị xê dịch, tiếng bước chân nửa đêm, những "ảo giác" khiến tôi phải đi gặp bác sĩ tâm lý suốt hai tháng qua... tất cả đều là kịch bản.
Lâm Phong không hề đi Châu Âu. Hắn ta trốn ngay trong vách tường nhà tôi, rình rập tôi như một con thú rình mồi, tiêm nhiễm vào đầu tôi ý nghĩ rằng mình bị điên, chờ đợi ngày tôi "tự sát" hoặc bị tống vào trại tâm thần để hắn ẵm trọn số tiền bảo hiểm.
Cốc. Cốc. Cốc.
Tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài khiến tôi giật bắn mình. Tôi vội vàng đẩy nắp gỗ lại, kéo tủ che đi dấu vết rồi lao ra phòng khách.
Mẹ chồng tôi, bà Kim, đứng đó với nụ cười hiền hậu giả tạo. Trên tay bà ta là một cặp lồng canh nóng hổi.
"Lan à, sắc mặt con kém quá. Mẹ hầm yến mang sang cho con tẩm bổ đây."
Ánh mắt bà ta lướt nhanh qua khuôn mặt nhợt nhạt của tôi, không giấu được tia dò xét. Tôi nhìn bát yến sóng sánh nước, nhớ lại những cơn buồn ngủ li bì và những cơn đau đầu như búa bổ mỗi khi ăn đồ bà ta nấu.
Thuốc kích thích thần kinh. Hoặc thuốc mê.
Tôi đón lấy bát yến, tay cố tình run rẩy làm đổ một ít ra bàn.
"Con xin lỗi... dạo này tay con yếu quá, cứ run rẩy suốt."
Bà Kim chép miệng, giọng đầy thương cảm nhưng ánh mắt lại lóe lên sự đắc ý tàn nhẫn: "Khổ thân, chắc lo nghĩ quá sinh bệnh rồi. Có khi phải đi khám thần kinh sớm thôi con ạ. Để lâu không khéo lại làm hại con bé Tiểu Vũ."
Tôi cúi gầm mặt để che đi nụ cười gằn trên môi. Một màn kịch hoàn hảo. Mẹ bỏ thuốc, con dọa ma. Cả gia đình họ muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
"Vâng, để con ăn sau. Mẹ về đi ạ."
Vừa đóng cửa, tôi đổ thẳng bát yến vào bồn cầu, xả nước. Tiếng nước xoáy trôi tuột thứ chất độc kia đi, cũng cuốn trôi chút tình nghĩa vợ chồng cuối cùng còn sót lại.