Tối hôm đó, Lâm Phong gọi video call.
Trên màn hình, hắn ta mặc vest chỉn chu, bối cảnh phía sau là một căn hộ sang trọng với lò sưởi kiểu Âu. Nhưng giờ đây, nhìn kỹ, tôi mới thấy viền tóc hắn hơi mờ - dấu hiệu của phông xanh ghép nền vụng về.
"Vợ yêu, em sao rồi? Nhìn em tiều tụy quá, anh xót lắm." Giọng hắn trầm ấm, tràn đầy yêu thương.
Tôi ngồi trước bàn trang điểm, bình thản chải tóc, mỉm cười dịu dàng nhìn vào camera.
"Em không sao. Chỉ là... đêm qua nhà mình có chuột."
Cơ mặt Lâm Phong giật nhẹ một cái rất nhanh, nếu không để ý kỹ sẽ không thấy. "Chuột à? Nhà mình chung cư cao cấp mà sao có chuột được? Để anh gọi thợ đến xử lý nhé?"
"Không cần đâu anh." Tôi đáp, giọng nhẹ tênh. "Em mua loại bả chuột mới rồi. Nghe nói loại này độc lắm. Ăn vào không chết ngay đâu, mà sẽ làm con chuột bị tê liệt, thối rữa từ từ bên trong. Nó sẽ chết trong đau đớn mà không thể kêu gào."
Lâm Phong gượng cười, ánh mắt dao động dữ dội: "Em... em nói gì nghe ghê quá."
"Chuyện thường mà anh. Thôi anh nghỉ ngơi đi, em đi ngủ đây."
Tôi cúp máy, nụ cười trên môi tắt ngấm.
Đêm khuya thanh vắng. Tôi bắt đầu hành động.
Tôi lôi ra hộp dụng cụ đã chuẩn bị sẵn. Một lọ keo dán công nghiệp chuyên dụng dùng trong xây dựng - loại siêu cứng, khô trong 30 giây và không thể cạy mở bằng sức người.
Tôi rón rén đến bên bức tường thạch cao, bơm keo vào toàn bộ khe hở của tấm gỗ ép, trát kín mít đường ray trượt. Mùi keo hắc nồng bốc lên, nhưng tôi thấy nó thơm hơn bất kỳ loại nước hoa nào.
Chưa đủ.
Tôi dùng máy khoan, bắt vít ba thanh sắt chữ V dày cộp chắn ngang lối ra duy nhất, niêm phong hoàn toàn lối thoát của "con chuột" bên trong.
Tiếng khoan rét rét vang lên trong đêm tĩnh mịch. Tôi biết hắn nghe thấy. Hắn đang ở ngay sau bức tường mỏng manh này, nín thở theo dõi, nhưng không dám lên tiếng vì sợ lộ tẩy. Hắn vẫn nghĩ tôi đang sửa sang gì đó thôi.
Xong xuôi, tôi kéo chiếc thang nhôm đến dưới cửa gió điều hòa trung tâm. Tôi tháo nắp thông gió, lấy ra một bình xịt cỡ lớn - không phải thuốc diệt côn trùng, mà là loại khí gây mê cực mạnh tôi từng mua trôi nổi trên mạng để phòng thân.
Tôi xịt toàn bộ bình khí vào đường ống dẫn gió, hướng thẳng luồng khí vào khe hở thông khí của vách tường thạch cao.
Quạt gió điều hòa vẫn chạy êm ru, đẩy luồng khí độc dược ấy vào cái không gian chật hẹp, kín mít đằng sau bức tường.
Lâm Phong thích trốn trong bóng tối, thích rình rập, thích chơi trò tâm lý. Được thôi.
Tôi kéo vali đã đóng gói sẵn ra cửa. Trước khi đi, tôi quay lại nhìn bức tường phẳng lì lần cuối.
Bên trong đó, có lẽ hắn đang bắt đầu cảm thấy khó thở. Hắn sẽ sớm nhận ra nắp hầm đã bị niêm phong. Hắn sẽ cào cấu, sẽ la hét, nhưng lớp cách âm mà hắn tự tay lắp đặt sẽ giữ kín mọi âm thanh tuyệt vọng đó.
Vài ngày nữa, khi hắn thoi thóp vì đói khát và thiếu oxy, khi hắn phải uống nước tiểu của chính mình để cầm cự, tôi sẽ quay lại.
Lúc đó, tôi sẽ gọi cảnh sát. Một kẻ biến thái đột nhập vào nhà, trốn trong vách tường với đầy đủ bằng chứng mưu sát gia chủ. Một kịch bản hoàn hảo hơn cả cái kịch bản hắn viết cho tôi.
Tôi tắt đèn, bước ra khỏi nhà, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn hành lang đanh thép.
Trò chơi đi săn này, bây giờ đổi luật rồi.