Ba năm. Đó là khoảng thời gian đủ dài để tế bào con người thay mới hoàn toàn, cũng đủ để biến một người từng chung chăn gối trở thành cái tên xa lạ nhất trong danh bạ điện thoại.
Hạ Kiêu.
Cái tên này đối với tôi hiện tại chỉ đại diện cho hai thứ: Người cha sinh học của con gái tôi, và một dãy số thông báo biến động số dư tài khoản ngân hàng vào ngày 15 hàng tháng. Lạnh lẽo, đúng hạn và không bao giờ sai lệch một xu.
Tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ trôi qua như một dòng sông phẳng lặng, tách biệt hoàn toàn với cơn bão mang tên anh. Cho đến khi tiếng chuông điện thoại xé toạc không gian yên tĩnh của buổi tối thứ Sáu.
Màn hình hiện lên tên giáo sư hướng dẫn. Tim tôi khẽ thót lại một nhịp, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành.
“Gia Ngôn, thông báo khẩn cấp,” giọng thầy gấp gáp, át cả tiếng gió rít qua điện thoại. “Thứ Hai tuần sau có hội thảo giao lưu học thuật ở thành phố bên. Em thay thầy đi một chuyến.”
Tôi sững sờ, nhìn sang Tuế Tuế đang ngủ say bên cạnh, bàn tay nhỏ xíu vẫn nắm chặt ngón tay tôi: “Thứ Hai ạ? Thầy ơi, gấp quá, em...”
“Không còn cách nào khác!” Thầy ngắt lời, giọng điệu không cho phép từ chối. “Bên đó đích danh yêu cầu người của phòng nghiên cứu chúng ta, hiện tại chỉ có em nắm rõ dự án nhất. Vé máy bay đã đặt rồi, chuyến 7 giờ sáng thứ Hai. Đây là mệnh lệnh, Gia Ngôn.”
Cuộc gọi kết thúc nhanh như khi nó bắt đầu, để lại tôi trơ trọi giữa căn phòng với tiếng tút dài vô tận.
Bảy ngày.
Tròn bảy ngày công tác.
Tôi cảm thấy da đầu mình tê dại. Bố mẹ tôi đang tận hưởng chuyến du lịch dưỡng già ở Châu Âu. Bạn bè thân thiết ai cũng quay cuồng với guồng quay công việc và gia đình riêng. Tôi nhìn Tuế Tuế – cô con gái mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, nhạy cảm đến mức một tiếng động lớn cũng có thể khiến con bé co rúm lại – và cảm thấy tuyệt vọng dâng trào.
Tôi có thể gửi con cho ai? Ai đủ kiên nhẫn để dỗ dành con bé?
Trong đầu tôi bỗng lóe lên một cái tên. Ngay lập tức, tôi lắc đầu nguầy nguậy như muốn rũ bỏ nó ra khỏi não bộ.
Không được. Tuyệt đối không được.
Người đó là Hạ Kiêu.
Chồng cũ của tôi sống như một cỗ máy được lập trình bằng điều lệnh quân đội. Anh là vị huấn luyện viên mặt sắt, người có thể khiến những tân binh cứng đầu nhất phải bật khóc trên thao trường chỉ bằng một cái liếc mắt. Anh trông con ư? Tôi rùng mình khi tưởng tượng cảnh anh bắt Tuế Tuế đứng nghiêm hay gấp chăn vuông thành sắc cạnh.
Nhưng điện thoại lại rung lên. Email vé máy bay và lịch trình hội thảo được gửi đến, kèm theo con dấu đỏ chót của Viện nghiên cứu. Chút may mắn và hy vọng cuối cùng của tôi tan biến như bọt xà phòng.
Đường cùng rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, tay run run lướt tìm số điện thoại đã nằm im lìm suốt ba năm qua. Ngón tay tôi lơ lửng trên nút gọi, do dự, rồi nhắm mắt ấn xuống.
Tút... tút... tút...
Chuông đổ rất lâu. Lâu đến mức tôi đã định cúp máy và tìm một phương án điên rồ khác.
“Một! Hai! Ba! Bốn!”
Tiếng hô khẩu hiệu vang dội dội thẳng vào màng nhĩ, theo sau là tiếng bước chân rầm rập như sấm rền.
“Nói.”
Giọng Hạ Kiêu vang lên, ngắn gọn, đanh thép, cắt đứt mọi tạp âm. Không chào hỏi, không cảm xúc, lạnh lùng như tiếng súng lên nòng.
Cổ họng tôi khô khốc: “Hạ Kiêu, là tôi, Hứa Gia Ngôn.”
“Biết.”
Đầu dây bên kia bỗng nhiên yên tĩnh hơn. Có tiếng cửa đóng lại, ngăn cách tiếng ồn ào của thao trường bên ngoài.
Tôi nuốt khan, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể, không để lộ sự yếu thế: “Tuần sau tôi đi công tác, bảy ngày. Tuế Tuế… bên anh có tiện không?”
Tôi nín thở chờ đợi. Câu nói nghe thì khách sáo, nhưng thực chất là một lời cầu cứu tuyệt vọng.
Im lặng.
Sự im lặng chết chóc kéo dài qua đường truyền sóng điện. Một giây, hai giây, rồi mười giây trôi qua. Tôi siết chặt điện thoại đến mức các khớp tay trắng bệch. Anh sẽ từ chối thôi, anh bận rộn như vậy cơ mà...
“Địa chỉ.”
Hai chữ ngắn gọn làm tôi đứng hình. “Hả?”
Giọng anh trầm xuống, mang theo chút thiếu kiên nhẫn đặc trưng: “Gửi con đến đâu? Doanh trại hay khu gia đình?”
Anh... vậy mà đồng ý? Dễ dàng như thế sao?
“Khu... khu gia đình đi, môi trường tốt hơn cho con,” tôi lắp bắp.
“Ừ. Thứ Hai mấy giờ?”
“Tôi bay chuyến 7 giờ sáng, 5 giờ phải ra khỏi nhà.”
“4 giờ rưỡi. Tôi đến dưới nhà cô đón.”
“… Được.”
Tút.
Anh cúp máy dứt khoát như khi ra lệnh xuất kích. Tôi cầm điện thoại, ngồi thẫn thờ trên mép giường. Ba năm ly hôn, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau quá ba câu, và cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy cuộc đời mình sắp trượt khỏi đường ray quen thuộc.