Hai ngày cuối tuần trôi qua trong cơn nơm nớp lo sợ của tôi. Tôi gần như không ngủ, điên cuồng chuẩn bị mọi thứ cho Tuế Tuế như thể con sắp ra chiến trường chứ không phải về nhà bố đẻ.
Một chiếc vali cỡ đại được lấp đầy. Quần áo được phân loại theo ngày, đồ ăn vặt con thích, thuốc men dự phòng, và quan trọng nhất là con thỏ bông cũ kỹ mà Tuế Tuế không thể ngủ thiếu.
Chưa hết, tôi ngồi vào bàn, viết kín mít ba trang giấy A4.
“Điều 1: Tuế Tuế mắc chứng sợ giao tiếp, tuyệt đối không được ép con nói chuyện với người lạ, không được to tiếng.”
“Điều 5: Con rất kén chỗ ngủ, trước khi ngủ bắt buộc phải kể truyện ‘Gấu Con Tìm Mẹ’, giọng đọc phải nhẹ nhàng.”
“Điều 12: Con kén ăn, đặc biệt là cà rốt. Nếu muốn con ăn, phải cắt tỉa thành hình ngôi sao hoặc mặt cười…”
Viết đến dòng cuối cùng, tôi dừng bút, tự cười chua chát. Một người đàn ông tay chai sạn vì cầm súng, đầu óc toàn chiến thuật quân sự như Hạ Kiêu liệu có đủ kiên nhẫn đọc mớ giấy lộn này không? Chắc anh sẽ chỉ nhếch mép cười khẩy, cho rằng tôi là bà mẹ quá bao bọc con.
4 giờ sáng thứ Hai.
Thành phố vẫn chìm trong giấc ngủ sâu, bóng tối đặc quánh bao trùm mọi ngõ ngách.
Tôi đánh thức Tuế Tuế dậy. Con bé mắt nhắm mắt mở, dụi dụi vào ngực tôi: “Mẹ ơi... mình đi đâu vậy ạ?”
“Mẹ phải đi công tác xa một chút. Tuế Tuế đến ở với bố vài ngày nhé, được không con?”
Cơ thể nhỏ bé trong lòng tôi cứng đờ lại. Con bé không khóc, cũng không nói gì, chỉ vùi mặt sâu hơn vào lòng tôi, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo tôi như sợ bị bỏ rơi. Trái tim tôi đau nhói. Tôi biết, con đang sợ hãi.
4 giờ 25 phút.
Tôi một tay kéo vali, một tay bế con bước xuống sảnh chung cư. Gió đêm lạnh buốt luồn qua lớp áo mỏng.
Một chiếc SUV màu đen đồ sộ đã đậu sẵn ở đó tự bao giờ. Đèn xe tắt ngấm, động cơ im lìm, nó hòa lẫn vào màn đêm như một con thú săn mồi đang ẩn nấp. Lạnh lùng và uy nghiêm y hệt chủ nhân của nó.
Hạ Kiêu đứng tựa vào cửa xe.
Anh mặc bộ quân phục dã chiến màu xanh rêu, dáng người cao lớn, thẳng tắp như một cây tùng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt góc cạnh, cương nghị của anh. Gió thổi vạt áo anh bay phần phật, nhưng cả người anh vẫn bất động như tượng đá. Trên tay anh là đốm lửa đỏ của điếu thuốc đang cháy dở.
Thấy bóng dáng chúng tôi, anh dụi tắt điếu thuốc ngay lập tức, ném vào thùng rác rồi đứng thẳng người dậy.
“Đến rồi.”
Anh bước tới. Bóng đen to lớn của anh phủ trùm lên hai mẹ con tôi. Không nói lời thừa thãi, anh tự nhiên nhận lấy chiếc vali nặng trịch từ tay tôi, nhấc bổng nó lên như nhấc một món đồ chơi rồi đặt gọn vào cốp xe.
Xong xuôi, anh quay lại, đứng trước mặt tôi, đưa hai tay về phía Tuế Tuế.
Bàn tay anh rất rộng, các khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay thô ráp với những vết chai sạn do năm tháng rèn luyện. Đó là đôi tay dùng để cầm súng, để trấn áp tội phạm, liệu có thể bế được một đứa trẻ mong manh thế này?
Tuế Tuế rụt hẳn người lại, giấu mặt vào hõm cổ tôi, run rẩy.
Bàn tay Hạ Kiêu khựng lại giữa không trung.
Anh nhìn con gái, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp mà tôi không thể nào đọc hiểu. Có chút hụt hẫng, có chút bất lực.
Vài giây trôi qua, anh lặng lẽ hạ tay xuống, giọng nói trầm khàn vang lên: “Lên xe đi. Tôi đưa cô ra sân bay trước.”
Tôi vội xua tay: “Không cần đâu, tôi đã đặt xe rồi, lát nữa là tới...”
“Xe đến rồi.” Hạ Kiêu hất cằm về phía cổng.
Một chiếc taxi vừa vặn trờ tới, bấm còi bim bim phá tan bầu không khí ngượng ngập. Tôi nghẹn lời. Anh lúc nào cũng vậy, luôn đi trước một bước, sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy và tước bỏ hoàn toàn quyền từ chối của người khác.
Tôi đặt Tuế Tuế vào ghế an toàn phía sau chiếc SUV của anh. Con bé mím chặt môi, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn tôi trân trối.
Tôi nuốt nước mắt vào trong, quay sang Hạ Kiêu, dúi vội ba tờ giấy chi chít chữ vào tay anh.
“Đây là những điều cần lưu ý của Tuế Tuế. Anh... nếu có thời gian thì xem qua một chút.”
Anh nhận lấy, không thèm nhìn nội dung, gấp tư lại rồi nhét thẳng vào túi áo ngực trái – nơi gần tim nhất.
“Ừ.”
Tôi lại lôi ra một hộp thuốc nhỏ từ túi xách: “Còn đây là thuốc hạ sốt, men tiêu hóa, băng cá nhân...”
“Ừ.” Vẫn chỉ một từ lạnh tanh.
Tôi không yên tâm, cúi người qua cửa sổ xe, thì thầm vào tai con gái: “Bảo bối ngoan, nếu bố bắt nạt con hay con thấy khó chịu, gọi điện ngay cho mẹ nhé.”
Tuế Tuế sụt sịt mũi, gật đầu cái rụp.
Tài xế taxi lại bấm còi giục giã. Tôi đứng thẳng dậy, nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt lần cuối. Khoảng cách ba năm khiến gương mặt ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
“Con... nhờ cả vào anh vậy.”
Hạ Kiêu nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt kiên định như đá tảng: “Con gái tôi, không gọi là nhờ.”
Nói rồi, anh mở cửa taxi, gần như đẩy nhẹ tôi vào trong. Cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai thế giới.
Khi xe taxi lăn bánh, tôi ngoái đầu nhìn qua gương chiếu hậu. Hạ Kiêu đã mở cửa chiếc SUV, nhưng anh không ngồi vào ngay. Anh đứng đó, một tay đặt trên nóc xe, bóng dáng cô độc và vững chãi in hằn trên nền trời nhập nhoạng sáng. Anh đang nhìn theo chiếc taxi của tôi.
Tim tôi bỗng nhiên thắt lại, một nỗi bất an mơ hồ dâng lên. Liệu quyết định này có đúng không?