Máy bay vừa hạ cánh xuống sân bay thành phố B, việc đầu tiên tôi làm là bật điện thoại và gọi ngay cho Hạ Kiêu.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
Tắt máy.
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Tôi gọi thêm lần nữa. Vẫn là giọng nói vô cảm của tổng đài.
Hàng ngàn kịch bản tồi tệ bắt đầu nhảy múa trong đầu tôi. Có phải Tuế Tuế khóc lóc đòi mẹ khiến anh mất kiên nhẫn? Có phải anh đã vứt điện thoại đi vì bực bội? Hay tệ hơn, anh để con bé ở nhà một mình rồi chạy vào doanh trại?
Suốt buổi sáng hôm đó, tôi ngồi trong hội trường sang trọng, xung quanh là những giáo sư đầu ngành đang tranh luận sôi nổi, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai chữ nào. Tôi như ngồi trên đống lửa, cứ năm phút lại len lén kiểm tra điện thoại một lần.
Nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm trí tôi. Tuế Tuế chưa bao giờ rời xa tôi quá một ngày. Con bé nhạy cảm như vậy, ở bên cạnh một "tảng băng di động" như Hạ Kiêu, chắc chắn sẽ hoảng loạn.
Đến giờ nghỉ trưa, điện thoại trong túi tôi cuối cùng cũng rung lên.
Một tin nhắn từ Hạ Kiêu.
Tay tôi run run mở ra. Là một tấm ảnh.
Trong ảnh, Tuế Tuế đang ngồi ngay ngắn trước bàn ăn. Trước mặt con là một bát cơm đầy đặn. Nhưng điều khiến tôi trợn tròn mắt kinh ngạc là cách bày trí.
Rau xanh, thịt băm và trứng tráng được sắp xếp tỉ mỉ tạo thành hình một khuôn mặt cười ngộ nghĩnh. Cà rốt – thứ kẻ thù không đội trời chung của Tuế Tuế – được cắt tỉa thành những ngôi sao nhỏ xíu, trang trí xung quanh viền bát như một vòng hào quang.
Ảnh chụp không có kỹ thuật, hơi tối, thậm chí còn hơi rung, nhưng tôi thấy rõ ràng: Bát cơm đã vơi đi một nửa. Tuế Tuế đang cầm chiếc thìa inox to bản (có vẻ là thìa quân dụng), xúc một miếng cà rốt hình ngôi sao đưa lên miệng.
Bên dưới tấm ảnh là một dòng chú thích đậm chất quân sự:
【Đồng chí Hạ Tuế Tuế, vào lúc 12 giờ 05 phút, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tiêu diệt mục tiêu bữa trưa. Tổn thất: 0.】
Tôi phì cười, nước mắt chực trào ra vì nhẹ nhõm. Tảng đá đè nặng trong lồng ngực suốt từ sáng cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi nhắn lại, ngón tay gõ lia lịa: 【Con bé thế nào? Có khóc đòi mẹ không?】
Lần này phải đợi rất lâu, khoảng mười phút sau, Hạ Kiêu mới trả lời.
【Không.】
Vẫn ngắn gọn, súc tích đến phát bực. Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt nghiêm nghị của anh khi gõ đúng hai chữ này.
Buổi chiều, tâm trạng tôi tốt hơn hẳn. Nhưng đến giữa giờ giải lao, nỗi lo lắng của người mẹ lại trỗi dậy. Tôi lại ngó điện thoại.
Hạ Kiêu gửi thêm một tấm ảnh nữa.
Lần này là Tuế Tuế đang ngủ trưa. Con bé nằm lọt thỏm giữa chiếc giường đơn trải ga trắng muốt, vuông vức của anh. Trên người đắp chiếc chăn quân đội màu xanh lá cây được gấp mép cẩn thận. Con bé ôm chặt con thỏ bông, ngủ say sưa, hai má phúng phính ửng hồng.
Và tất nhiên, không thể thiếu dòng "báo cáo":
【Đồng chí Hạ Tuế Tuế, vào lúc 13 giờ 30 phút, đã chuyển sang chế độ nghỉ đông. Tình trạng: Ổn định. Dự kiến thời gian khôi phục năng lượng: 2 giờ.】
Tôi thở hắt ra, vừa buồn cười vừa ấm áp. Cái người này, đến chăm con cũng phải biến thành nhiệm vụ tác chiến mới chịu được sao?
Tôi nhắn: 【Đừng để con bé bị lạnh, điều hòa đừng để thấp quá.】
Giây sau, tin nhắn trả lời đập vào mắt: 【Nhiệt độ phòng duy trì mức 26 độ C. Độ ẩm 60%. An toàn.】
Tôi nhìn chằm chằm vào con số 26 độ. Chợt tôi khựng lại. Căn hộ ở khu gia đình của anh đã bỏ trống ba năm nay, hệ thống sưởi và điều hòa trung tâm vốn dĩ đã hỏng hóc, chưa từng được sửa chữa. Vậy... anh đang ở đâu? Anh đã sửa nó khi nào? Hay anh đưa con về bên ông bà nội?
Nghi hoặc dâng lên, nhưng tôi quyết định gác lại. Tối nay gọi video sẽ rõ.
Tám giờ tối.
Tôi căn giờ Tuế Tuế chuẩn bị đi ngủ để gọi video call. Chuông reo chưa dứt hồi đầu tiên đã có người bắt máy.
Màn hình sáng lên, gương mặt bầu bĩnh của Tuế Tuế hiện ra, chiếm trọn khung hình. Tóc con bé còn hơi ẩm, chắc vừa mới tắm xong, trên người mặc bộ đồ ngủ hình khủng long xanh mà tôi đã xếp trong vali.
“Mẹ ơi!” Tiếng gọi lảnh lót vang lên, đôi mắt con bé sáng lấp lánh như sao trời, không hề có chút sợ hãi hay u uất nào mà tôi lo lắng.
“Tuế Tuế của mẹ! Hôm nay con có ngoan không? Có nghe lời bố không?”
“Dạ có ạ! Hôm nay Tuế Tuế hoàn thành tới ba nhiệm vụ lớn luôn đó mẹ!” Con bé ưỡn ngực, vẻ mặt đầy tự hào, bắt chước y hệt giọng điệu của ai đó.
Tôi bật cười: “Nhiệm vụ gì mà ghê gớm vậy?”
“Nhiệm vụ ăn hết cà rốt ngôi sao, nhiệm vụ ngủ trưa không cần ru, và nhiệm vụ tự đánh răng sạch bóng!” Nói rồi, con bé nhe hàm răng trắng nhỏ xíu ra khoe với tôi.
Lòng tôi mềm nhũn. “Con gái mẹ giỏi quá. Thế... bố đâu rồi con?”
Ống kính điện thoại lắc lư một chút, rồi xoay về phía góc phòng.
Tim tôi lỡ một nhịp.
Hạ Kiêu đang ngồi ở chiếc bàn làm việc kê sát cửa sổ. Anh đã cởi bỏ bộ quân phục cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và làn da màu đồng hun nắng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, người đàn ông được mệnh danh là "Mặt Sắt" ấy đang đeo kính, cúi rạp người xuống bàn. Tay trái anh giữ một tờ giấy – chính là một trong ba tờ giấy "hướng dẫn sử dụng" tôi viết vội lúc sáng. Tay phải anh cầm bút đỏ, đang gạch chân, ghi chú chi chít vào bên lề một cách cực kỳ nghiêm túc, như thể đang nghiên cứu bản đồ tác chiến mật của quân địch.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn, anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua màn hình điện thoại.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy vành tai anh hơi đỏ lên. Anh vội ho một tiếng, giấu tờ giấy đi như một cậu học trò bị bắt quả tang làm việc riêng.
“Báo cáo... à không, tôi...” Anh lúng túng, giọng nói mất đi vẻ đanh thép thường ngày.
Và ngay khoảnh khắc đó, tôi biết, bức tường băng giá giữa chúng tôi hình như đã bắt đầu nứt vỡ.