Nhân vật chính cũng là người, cũng sẽ bị bệnh.
Hệ thống nói cho tôi biết, lần trước Cận Xuyên phát tác cái đó gọi là chứng rối loạn hoảng sợ.
Áp lực quá lớn hoặc là quá lo âu gây ra.
"Nhưng mà gia đình cậu ấy hạnh phúc, thành tích lại tốt... hơn nữa xưa nay chỉ có cậu ấy làm người khác áp lực lớn, không có đạo lý người khác làm cậu ấy lo âu."
Tôi trăm đường suy nghĩ vẫn không ra lời giải.
Hệ thống chỉ nói nó không biết.
Tôi chỉ coi như nam chính tiểu thuyết đều phải tự mang theo chút bệnh trạng, mới có thể vào lúc thích hợp khiến người ta thương xót.
Nhưng mà... lần trước nhìn cậu ấy rất khó chịu.
Tôi tuy rằng nhìn không thấu tim Cận Xuyên.
Nhưng bác sĩ có thể chữa khỏi bệnh cho cậu ấy!
Tôi bóng gió, uyển chuyển hỏi thăm.
Rất sợ làm tổn thương trái tim thủy tinh ẩn giấu của Cận Xuyên.
Nhưng ánh mắt Cận Xuyên rất sắc bén, giống như rắn quấn quanh tới, quả thực muốn nhìn thấu linh hồn tôi.
"Tại sao cậu biết?"
Đúng vậy, lần đó là chuyện phát tác trước mặt tôi, cậu ấy căn bản là không nhớ rõ.
Sao tôi lại biết được chứ!
Người sao có thể... đâm cái rổ lớn như vậy...
Nắm chặt bàn tay đang đổ mồ hôi, tôi đột nhiên nảy sinh xúc động muốn nói cho cậu ấy biết tất cả.
Nhưng, tôi biết tốc độ nói của tôi sẽ không nhanh hơn việc xóa ký ức.
Xóa ký ức rồi, tôi vẫn là không hỏi ra được nguyên nhân bệnh của cậu ấy.
Thấy tôi ấp a ấp úng nửa ngày nói không ra, ánh mắt Cận Xuyên trở nên có chút nghiền ngẫm.
Chắc là đã coi tôi thành hàng xóm biến thái thường xuyên nhìn trộm cậu ấy rồi.
Nhưng cậu ấy trầm ngâm một chút, vẫn trả lời.
"Tôi cũng không biết tại sao."
Theo cậu ấy nói, thỉnh thoảng sẽ có triệu chứng như vậy, nhưng tần suất không cao, chỉ vào lúc nào đó...
"Lúc nào chứ?"
Tôi ghé sát lại nửa bước, ít nhiều có chút cấp thiết.
Ngay cả bản thân tôi cũng không phát giác ra, từ sau những lần tiếp xúc bị cậu ấy lãng quên kia.
Tôi ở trước mặt cậu ấy, đã sớm không còn khúm núm và mất tự nhiên như lúc đầu nữa.
Cận Xuyên đối mặt với sự tới gần đột ngột của tôi, hơi mở to mắt.
Rất nhanh lại rũ mắt xuống, che giấu tất cả thần sắc.
"Cậu không nói cho tôi, tôi cũng không nói cho cậu."
Tôi suýt chút nữa lại thở không ra hơi.
Nhưng vẫn kiên nhẫn.
"Vậy thì đi khám bệnh, tôi tra rồi, cái này không đơn giản, cần phải uống thuốc..."
Cận Xuyên thế mà thật sự đi khám bệnh.
Bệnh khỏi hay chưa tôi không biết.
Nhưng một ngày nọ gặp ở nhà ăn trường học.
Cậu ấy lần đầu tiên ngồi đối diện tôi, tâm trạng có vẻ rất tốt.
"Lộ Tri Tri, gần đây tôi đều không phát tác nữa."
Thậm chí là giọng điệu có chút kiêu ngạo đắc ý, như con công nhỏ vậy.
Tôi cố gắng lờ đi ánh mắt khiếp sợ của mọi người xung quanh.
Nhỏ giọng nhắc nhở: "Thật ra ở trường chúng ta không có thân thiết như vậy..."
"Không có cái gì? Không có rất thân sao?"
Ý cười của Cận Xuyên càng sâu, trong mắt lại mang theo chút thần sắc khó hiểu.
"Nhưng lần trước cậu cũng không phải như vậy. Lần trước cậu chính là tương đối chủ động, vô cùng quan tâm bệnh tình của tôi...
"Cũng không biết phát hiện ra từ lúc nào."
Cậu ấy chống cằm nhìn tôi, cười tủm tỉm.
Kẻ u ám và đại soái ca ở dưới mắt bao người, tiếp xúc cự ly gần như vậy.
Quả thực là một màn tra tấn.
Tôi đỏ bừng mặt, "Đã nói là tôi không cố ý..."
Không khí đột nhiên yên tĩnh.
Tôi nhận ra được điều gì, ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
Quả nhiên, chẳng qua chỉ trong khoảnh khắc.
Cận Xuyên đã buông bàn tay đang chống cằm xuống.
Ý cười vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Hàng mi dài chớp một cái, lộ ra một chút thần sắc mê man.
Vừa vặn bên kia có bạn đang gọi cậu ấy.
Cận Xuyên bình bình đạm đạm liếc nhìn tôi một cái, rất tự nhiên bưng khay cơm lên.
Từ bên cạnh tôi lướt qua rời đi.
Những lời bàn tán nhỏ giọng xung quanh cũng rốt cuộc lắng xuống.
Sẽ không còn ai nhớ rõ vừa rồi trong nhà ăn, tôi - một đứa vô hình, ngồi đối diện cùng một chỗ với Cận Xuyên.
Giống như tất cả vừa rồi đều là tôi đang nằm mơ.
Cậu ấy không có vui vui vẻ vẻ cười nói với tôi bệnh tình có chuyển biến tốt.
Tôi không có đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống lúng búng không dám nói.
Đồ ăn trong miệng đột nhiên trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Tôi nhắm mắt lại.
Ở trong lòng lặp lại với chính mình.
Phải nhớ hít thở nha, Lộ Tri Tri.
Phải hít thở.
Phải chạy lên.