Tục ngữ nói, quá tam ba bận.
Tục ngữ lại nói, rận nhiều không sợ ngứa.
Loại chuyện này trải qua ba lần, tôi rốt cuộc cũng quen rồi.
Cũng rốt cuộc nhận ra được sự ác liệt của hệ thống.
Nó đã có thể sửa đổi ký ức chuẩn xác, vậy nhất định có thể, để cho tôi cũng quên đi tất cả những điều này.
Nhưng chỉ vì tôi một thân phản cốt (hay làm trái), không tin vận mệnh, hôn nam chính một cái.
Nó cứ muốn tôi nhận trừng phạt.
Ở trong thế giới chỉ có một mình tôi nhớ rõ, cô độc bơi lội.
Gánh chịu vận mệnh người qua đường Giáp vĩnh viễn.
Hệ thống nói: "Lộ Tri Tri, cô không nên giãy giụa nữa. Cô thích Cận Xuyên, nhìn cậu ấy hạnh phúc cũng rất tốt không phải sao? Cô nên chúc phúc cho cậu ấy.
"Cô còn trẻ, đàn ông tốt có rất nhiều, không đến mức cố chấp cưỡng cầu như vậy, phảng phất như không phải anh ta thì không được (chí tử bất du, chi tử mĩ tha)."
"Mi hiểu cái đếch gì."
Tôi bình tĩnh phản bác.
"Cho dù Cận Xuyên chính miệng nói với tôi 'Lộ Tri Tri, tôi vĩnh viễn sẽ không thích cậu' cũng không sao cả.
"Tôi biết cậu ấy là người rất tốt, tôi sẽ chấp nhận, cùng lắm là đau lòng rất lâu mà thôi.
"Nhưng mi chỉ là hù dọa tôi, nói cậu ấy nhất định sẽ từ chối tôi; chỉ là ngăn cản tôi, để tôi vĩnh viễn không nghe được đáp án từ cậu ấy.
"Sau đó nói cho tôi biết, đây chính là số mệnh của tôi."
"Không phải là nói cho biết, đây xác thực là chuyện sẽ xảy ra."
Hệ thống dừng một chút, lần đầu tiên tự giới thiệu.
"Nếu không tôi cũng sẽ không gọi là Hệ thống sửa chữa lỗi tiểu thuyết."
Tôi nhìn lòng bàn tay đang mở ra của mình.
"Có lẽ mi nói đúng.
"Nhưng bức tường phía nam này phải để tự tôi đâm vào, đáp án này phải để tự tôi đi nghe.
"Cậu ấy không thích tôi, nên là do cậu ấy nói."
Tôi nghĩ nghĩ, lại bổ sung.
"Hơn nữa, tôi chính là người rất bướng bỉnh nha, lần đầu tiên gặp mặt, mi lẽ ra phải nhìn ra được rồi.
"Mi nếu không nói cho tôi thì thôi, nói cho tôi con đường là như thế nào, tôi sẽ không muốn đi theo con đường đó, tôi sẽ chạy như điên về hướng ngược lại.
"Khối không khí 'nữ chính' còn chưa xuất hiện mà đã muốn lấy gông xiềng đeo cho tôi, bảo tôi đây là tình tiết đã định, trói buộc hai con người đồng dạng là thân tự do, tôi không muốn nghe."
Tôi cười rộ lên, chớp chớp mắt.
"Chi bằng quay về khuyên tác giả, sửa lại cái kịch bản lỗi thời này đi."
Tôi sẽ không sụp đổ nữa.
Tôi muốn chạy về phía trước.