Kỳ nghỉ hè rất dài.
Phần lớn bạn học bận tụ họp du lịch, tôi không có quan hệ xã giao gì, thỉnh thoảng nhận lời đi gặp mặt một lần.
Phần lớn thời gian tôi đều vẽ tranh.
Đến công viên dựng giá vẽ, vẽ chân dung cho người qua đường, số tiền nhận được đều đổi thành họa cụ, quyên cho viện phúc lợi trong thành phố.
Tiện thể quen thêm vài người bạn cùng chí hướng.
Nhưng kỳ nghỉ hè này cũng không yên ổn.
Một chiều giữa tháng tám, tôi đang dạy bọn trẻ ở viện phúc lợi vẽ màu nước.
Điện thoại vang lên, là một số lạ.
“Xin hỏi là bạn học Tô Niệm phải không? Tôi là cố vấn của Học viện Tạo hình thuộc Học viện Mỹ thuật Trung ương, có một chuyện cần trao đổi trước với em.”
“Bạn học Tô Niệm, tư cách nhập học của em hiện đang được kiểm tra lại. Có người gửi một phần tài liệu tố cáo đến phòng tuyển sinh, tố cáo thành tích kỳ liên khảo mỹ thuật cấp tỉnh của em có nghi ngờ gian lận.”
Tôi cầm điện thoại đứng tại chỗ.
Đứa trẻ trong viện phúc lợi kéo góc áo tôi gọi chị.
Tôi giữ tay chúng lại, cố hết sức giữ giọng ổn định.
“Xin hỏi bên tố cáo là ai?”
Đối phương im lặng hai giây.
“Việc này tạm thời không tiện tiết lộ. Nhưng trong tài liệu có đính kèm mấy bức tranh đối chiếu, nói rằng tác phẩm liên khảo của em có bố cục trùng lặp cao với tranh của một họa sĩ nào đó trên mạng. Phía nhà trường cần em cung cấp chứng cứ về quá trình sáng tác ban đầu trước khi khai giảng.”
Cúp điện thoại, tôi đặt điện thoại lên bàn, nhìn chằm chằm những nét vẽ nguệch ngoạc lộn xộn của bọn trẻ trên tường viện phúc lợi, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Ai làm?